Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười, 2011

Duy!
Muôn tâu xã trưởng đại ca
Cùng các vị tửu quan các hạ
Hương bay trầm xạ
Cognac thơm lừng
Bỗng nhiên cao hứng tưng bừng
Sẵn giấy bút thảo lấy bài cảm tác
Lá thu nhuộm không gian xanh, vàng, hồng, biếc
Gió hè phảng phất pha nồng, dịu, ấm, êm
Ôi! Đây rõ cảnh thần tiên
Bạn thánh men có Ô Khâu thi xã
Texas giá hạ
Mỗ họ Lê, chính gã Hoàn Quang
Tử vi chấm số an nhàn
Ngày Phật đản Ngọc Hoàng đẩy xuống
Đẻ bọc điều, tràng hoa cổ cuốn
Tuổi lên tư đã nhuốm Lưu Linh
Cho hay là giống hữu tình
Không say trời cũng bắt mình phải say
Nhiều lần chôn hũ định cai
Bàn Đào mỹ tửu ép nài tận môi
Số con Lợn có tài buôn bán
Xếp bút nghiên mở quán hàng cơm
Nhọc nhằn giúp mẹ sớm hôm
Bố thì tàn phế, em còn thơ ngây
Quản chi mưa nắng tháng ngày
Công kia được trả, ơn dày đã xong
Một đàn, một kiếm thong dong
Một tiêu, một sáo vui cùng cỏ hoa
Xích thằng Nguyệt lão khéo se
Se ngay bác sĩ, hehe, sướng đời
Thảnh thơi
Cẩn cáo!

Quang Lê

Advertisements

Read Full Post »

Bác Dũng, năm nay 52 tuổi, đồng nghiệp cùng phòng, đương kim Ô Khâu xã trưởng, biết nhau khi tại hạ vào HueCIT bây giờ, ông này là một thành viên tiếng tăm của Lung Á bang – bang hội có một “bang quy” cực kỳ đặc biệt, ai không hiểu tưởng dân ngạo đời, bởi bang viên không hề nghe tiếng đời thị phi cũng chẳng thèm mở mồm nói dù nửa câu, kênh giao tiếp chỉ qua bút đàm sau này hiện đại hơn có chat hoặc nhắn tin điện thoại. Lão là một tửu đồ có hạng, anh em chơi xưng huynh gọi đệ như đám hào sĩ giang hồ, lão làm thơ chữ Hán tại hạ dịch ra nghĩa Việt, rồi thỉnh thoảng nhận “biên tập” mấy bài lão gửi đăng báo để dự phần vài ve, rất xôm trò. Một hôm rủ lão về nhà, phụ mẫu tại hạ bảo quái sao anh này giống chú Ch. dữ (ông Ch. là ba anh Dũng, thủ phó phụ mẫu tại hạ khi ở chiến khu), hỏi ra đúng thế thật, vậy đã thân lại càng thân hơn, dân cùng “hệ” cả mà. Lão là một tay kiến văn quảng bác, chẳng hạn ngồi café trên canteen tầng 5, nhìn sang kỳ đài, trông lá cờ liền tuôn một tràng trục trái đất nghiêng bao nhiêu độ bây giờ là mùa gì gió thổi hướng nào gặp dãy Trường Sơn chuyển hướng ra sao nên gió phải luồn theo hướng này, còn nhiều chuyện khác nữa… Điều ngạc nhiên tuy là bang viên Lung Á bang mà lại là một chuyên gia ngôn ngữ học – chuyên gia Hán Nôm (cứ lên Google gõ Phan Anh Dũng Hán Nôm sẽ thấy ngay), rất ngạc nhiên khi một lần đi chơi cả phòng phát hiện bài ruột của lão là Còn thương rau đắng mọc sau hè, có lần cao hứng còn ngâm ca trù nữa, choáng!

Đi xe với bố này sợ vãi hồn, bố cứ nghễu nghện phi giữa đường mặc xe to xe nhỏ đi sau bóp còi inh ỏi, xe lại chẳng có gương chiếu hậu, tại hạ chẳng biết ra hiệu thế nào, sợ vỗ vai bố giật mình lạc tay lái thì chưa chừng tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng có khi hai “bố con” lại ngỏm cùng năm cùng tháng cùng ngày… Chán nhất là chat với lão, cần liên lạc gấp điều gì ngồi chờ dài cổ (tại hạ ngồi sát cạnh lão bên tay phải), nhìn điệu bộ lão kính trễ xuống chúi mũi hì hụi chỉ dùng mỗi công phu “nhất dương chỉ” chọt từng phím một mới bưa chứ, sốt cả ruột, liền lẻn ra sau lưng lão, giở bài… “ăn cơm trước kẻng” xem lén nội dung trả lời, mãi đến khi lão ấn nút Enter, ngẩng cổ nhìn sang ngạc nhiên thấy tại hạ biến đâu mất, ngơ ngác ngó quanh té ra thằng “trời sợ” đang lù lù ngay sau lưng, haha…

Xã viên NTMãn

Read Full Post »

Nhân dịp nhận giải thưởng Balaban giữa mùa nước lụt mênh mông ở Huế, ngồi cạnh mấy ông người Mỹ ở Hội bảo tồn di sản chữ Nôm tại hạ nảy ra được 2 câu thơ chữ Hán, bèn gởi bác Quang Lê ở bên Mỹ nhờ nối vần, không ngờ bác lại nối cả Hán cả Việt (chữ Nôm) hỗn hợp, thật là hợp tình cảnh mà lại hay nữa, vậy xin đăng lên blog Ô Khâu thi xã và gởi lời mời bác Quang Lê gia nhập thi xã luôn!

PADũng

Thuận Hoá thu lai hề, đại thủy mang mang
Hán Nôm nhất hội hề, Việt Mỹ đồng bàn
Y!
Hội bãi
Thuỷ can
Việt hồi
Mỹ khứ
Cách nhau một bể tang thương
Thủy Dương một chén chừ, dặm trường bâng khuâng
Thuyền ai lơ lửng bến Tuần?

Anh Dũng – Quang Lê cùng viết

順 化 秋 來 兮 、 大 水 茫 茫
漢 喃 一 會 兮 、 越 美 同 盤

會 罷
水 乾
越回
美去
隔 饒 沒 𣷭 桑 蒼
水 楊 沒 𥗜 除 、  𨤵 長 冰 傾
船 埃 嚧 𨅉 𣷷 巡

英 勇 與 光 黎 同 記 作

Dịch nghĩa:

Thuận Hóa thu về chừ, nước lớn mênh mông
Một hội Hán Nôm chừ, Việt Mỹ cùng bàn
Ôi!
Hội xong
Nước rút
Việt về
Mỹ đi
Cách nhau một bể tang thương
Thủy Dương một chén chừ, dặm trường bâng khuâng
Thuyền ai lơ lửng bến Tuần?

Read Full Post »

Fan huynh – Ô Khâu xã trưởng rủ mình và Ding huynh đệ – giám tửu quan của thi xã lên chùa Viên Thông tặng phiến đá ổng khắc bài thơ lần trước cùng ông bạn lên chơi tức cảnh, mình gọi lên “book” thầy trụ trì đâu vào đấy rồi, hẹn 3h chiều hôm qua đi, tới sát nút bỗng nghe bíp bíp, họ Ding nhắn bảo con ốm không đi được, rồi bíp bíp, Fan huynh bảo vừa tới đang chờ trước cổng, xuống ngạc nhiên thấy tấm đá cẩm thạch to thế, ổng cột chặt sau yên xe chỉ còn ngồi mơm mớm. Không có Ding thì không ai chở mình, ngồi lên tấm đá thì thất lễ quá, quà tặng chùa kia mà, vả lại có ngồi trông cũng kỳ cục lắm, chẳng nhẽ xếp bằng tròn à. Thế là hì hục tháo ra, gác ngang yên mình ngồi sau ôm, không ngờ nặng khiếp, dễ phải đến 30kg chứ không ít, lão Fan chỉ trỏ ra hiệu bảo đi đường Trần Phú, mình gạt phắt ra hiệu cứ đường ngắn mà tiến, đi một lúc mới thấy mệt, hai tay gồng giữ viên đá, hai chân phải ghì nó lại, thế mà lão Fan cứ nhởn nhơ ngắm cảnh hết ngoảnh bên này lại ngó bên kia không tập trung lái xe, mấy lần giật mình sực tỉnh phát hiện chướng ngại vật trước mũi vội vòng lạng tránh làm mình hết hồn, lo ngay ngáy nhỡ ngã xuống bị viên đá này đè gãy giò chứ chẳng chơi, hai tay bận cả làm sao ra hiệu được, còn hét vào tai lão cũng chẳng thèm nghe, hậm hực muốn tuôn vài câu cho hả cũng chẳng được, tức mới gớm chứ. Lên tới chùa, thở phào trút được gánh nặng theo nghĩa bóng lẫn nghĩa đen, hai đùi hai tay in hằn bốn vệt đỏ bầm, cánh tay mỏi nhừ rã rời…

Thầy đang bận tiếp khách nên hai huynh đệ đi ngắm cảnh chơi, rồi theo lối mòn sau chùa lên núi Ngự Bình, ít người đi nên cây cối um tùm cỏ tốt sum suê, muỗi đâu mà nhiều con nào con nấy to đùng, đứng tạo dáng chụp ảnh toàn bị chúng nó phá đám, có bức giống như tự vả vào mặt mình vậy, té ra là bất thình lình đập muỗi, hehe, lên tới chân núi đứng ngó nghiêng một lúc rồi xuống. Về tới hoa cỏ may mắc đầy hai ống quần, ngồi gỡ mất một lúc lâu mới hết, cười thầm không biết nữ thi sĩ Xuân Quỳnh dấm dúi loay hoay gì trong đám cỏ may kia, thế mới nảy mấy câu “Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may/ Áo em sơ ý cỏ găm đầy/ Tình yêu mỏng mảnh như làn khói/ Ai biết lòng anh có đổi thay?”.

Khách về hết, thầy thích thú ngắm nghía món quà, rồi hỏi nên trưng chỗ nào cho hợp. Gọi chú điệu (tiểu) nhờ mua bia về, ngồi lai rai nói chuyện, chẳng còn dưa cà muối như lần trước, thầy lấy ra gói hạt điều nhắm tạm. Thầy mới đầu “lười” hay sao mà cứ bảo mi viết thế này thế kia, tức là viết lời thầy nói cho Fan huynh đọc, đã thế còn bảo chữ như vậy sao anh Dũng đọc ra, làm thư ký đã mệt rồi còn bị chê nên đổ quạu, bèn bảo chữ thầy đẹp thì tự viết đi, con bưng đá mỏi tay lắm rồi, hehe. Nói đủ thứ chuyện, mình bảo nếu con đi tu từ… 15 năm trước bây giờ chưa thể tới thượng tá (-tọa) nhưng tệ nhất cũng mang hàm đại úy (-đức) rồi chứ nhỉ, thầy gạt ngay bảo đã là người xuất gia tứ đại giai không thì chẳng cần quan tâm tới mấy điều đó nữa, chỉ là cái nhãn bên ngoài phong cho mình, “sắc” đó rồi “không” đó. Mình hỏi đùa thầy thấy con có căn tu không, thầy gật đầu cái rụp, nói đi tu cũng tốt lắm chứ, mình nghĩ bụng quái ngày nào cũng gặp cái bản mặt mình trong gương mà chả thấy có nhân tướng tu hành gì hết trơn, tưởng đâu “bất tài vô tướng”, thì ra coi bộ mình là chân nhân thâm tàng bất lộ rồi, chẳng qua viên ngọc chưa mài giũa mà thôi, ngấm ngầm khoái chí liền kính một chung khen thầy có “tuệ nhãn”, hehehe…

Trò chuyện cùng sư tới chiều tối, cảnh chùa thâm u, trời chiều đổ mưa tầm tã, thỉnh thoảng giữa cuộc sống xô bồ tìm đến chốn cửa thiền náu mình trong thanh tĩnh mong tìm chút bình yên lắng đọng tâm hồn…

An trú trong tĩnh lặng để toàn tâm toàn ý nghĩ về điều-không-tĩnh-lặng…

Ngoài kia là gió gào là mưa than, hình như một cơn bão sắp vào…

NTMãn

Khẹc! Lão đệ NTMãn chỉ giỏi biết một nói mười! Không chịu động não thử coi: huynh là bậc trượng phu nghênh ngang, nhĩ ngoại vô nhân, nhiều kẻ ghen ghét, nên đi đường mới phải liên tục ngó nghiêng hai bên, thỉnh thoảng còn ngoái nhìn đằng sau xem có tên nào muốn quẹt xe khủng bố không… Đôi khi cảm cúm, đau cổ không ngoái nhìn phía sau được là đi xe cảm thấy rất bất an, đơn giản thế thôi.
Còn vụ hành tội lão đệ phải ôm cục đá đó là ý muốn giúp lão đệ rèn luyện gân cốt, kẻo đến lúc ôm các em thì chân tay rã rời… xấu mặt lây cả thi xã nghe chưa! Hehe!

PADũng

Read Full Post »