Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Mười Hai, 2011

Bắc Hà du ký thi

Từ ngày 23 tới 27/11 tại hạ có việc ra Hà nội cùng lão đệ NTMãn. Lần đầu tiên hội diện bác Khúc Thần (Alexandre Lê Sơn Thanh) và Nguyễn Duy Thắng nhưng đã thấy rất hợp cạ, rủ thêm mấy tửu hữu nữa vác bầu rượu đi chùa Hương vãng cảnh rồi về Vân Đình nhậu … “Bầu đủng đỉnh giang hòa thế giới. Trời thiền thiên ba vạn thiền thiên“, thật là cao hứng! Có vài dòng ghi chép chuyến đi:

“Xào” bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan:
Thoắt tới Đèo Ngang đã tối mò
Đường hầm thẳng tắp khỏi quanh co
Xe giường chéo cẳng Tây nằm gáy
Laptop khum tay Vịt (Việt) gõ mò
Cuốc cuốc giờ đâu hòng thấy bóng
Đa đa còn sót cũng vô lò
Vần thơ Bà Huyện vung tay cọp (copy)
Thời đại In tơ (internet) thiếu lá nho

2.
坐 舟 入 香 跡 峒
河 西 勝 地 幾 曾 聞
香 跡 名 山 景 秀 清
綠 水 樂 船 揮 蕩 槳
秋 風 吹 面 興 詩 成
荷 花 沿 岸 紅 千 點
梅 嶺 江 邊 立 兩 城
如 今 幸 得 平 生 願
對 友 將 詩 和 此 情

Tọa chu nhập Hương Tích động
Hà Tây thắng địa kỉ tằng văn
Hương Tích danh sơn cảnh tú thanh
Lục thủy nhạo thuyền huy đãng tưởng
Thu phong xuy diện hứng thi thành
Hà hoa duyên ngạn hồng thiên điểm
Mai lĩnh giang biên lập lưỡng thành
Như kim hạnh đắc bình sinh nguyện
Đối hữu tương thi họa thử tình

3.
探 洞 香 踖
南 天 第 一 洞  兜
秀 氣 鍾 靈 孕 㐌 𕹰
庉 𕺊 沒 丸 鋪 𘤔 玉
𖜘 婆 𓳔 𓷱 積 𒧚 牟
香 沉 為 吻 魂 𒠩 𗊉
𕮊 淚 籠 玲 𕒥 結 珠
戈 低 曾 別 包 人 物
仉 俗 𐊛 清 汰 汰 求

Thăm Động Hương Tích
“Nam Thiên Đệ Nhất” động là đâu
Tú khí chung linh dựng đã lâu
“Đụn gạo” một hòn phô vẻ ngọc
“Vú bà” dòng sữa tích nên mầu
Hương trầm vơ vẩn hồn mơ bướm
Đũa lệ long lanh đá kết châu
Đến đây từng biết bao nhân vật
Kẻ tục người thanh thảy thảy cầu.

4.
Cơm trưa ở Thiên Trù
Sau sắng chùa Hương mới thấy đây
Thơ xưa từng ngọt tấc lòng này
Thiên Trù sẵn bếp trời nhen lửa
Đượm mùi hương đá kết tinh đây.

5.
Bờ đê Sông Đáy
Bờ đê Sông Đáy sao quen thuộc
Tuổi nhỏ sinh nơi đất Bắc này
Nhớ thuở đầu trần trưa giãi nắng
Bờ kênh theo đuổi dấu chuồn bay

6.
Nhậu ở quán Huynh Đệ
Xa rồi Hà Nội của ngày xưa
Kinh tế phồn hoa thế đẩy đưa
Hạnh ngộ tri âm ngàn dặm khách
Mặc ai theo đuổi lợi danh thừa

7.
Giã bạn về Nam
Cảnh thu Hà Nội chính đương mùa
Góc hồ nhàn nhạt nắng ban trưa
Heo may gió thổi vàng thu rụng
Giã bạn về Nam, nhớ cảnh chùa

PADũng

Advertisements

Read Full Post »

Hai tháng trước, theo kế hoạch, đề tài khoa học của Fan huynh tổ chức một cuộc hội thảo CNTT về chữ Thái, chữ Chăm, mời các chuyên gia ngôn ngữ dân tộc Thái, Chăm về Huế tham dự. Từ mấy hôm trước Fan huynh đã dặn mình gọi về đặt hàng Biên Hồ tửu, phải chiêu đãi các vị khách ở xa thứ rượu được chọn làm “hội tửu” của Ô Khâu thi xã. Mình chả liên quan gì, nhưng cứ hễ Fan huynh có vụ nào là cũng được dự phần, bác í kéo theo để có người tán dóc với quan khách cho vui chứ bút đàm hoài người ta cũng mỏi tay chớ bộ.

12/10 – Sáng đó lên canteen gặp mấy vị khách, bác Sầm Văn Bình (người Thái, Nghệ An), trông khắc khổ chất phác như một lão nông, hỏi chuyện mới biết ngày xưa từng tốt nghiệp ĐH Hàng hải Hải Phòng, ra trường không xin được việc nên về quê treo bằng cày ruộng mấy chục năm rồi; có một cô bé da ngăm ngăm nét hoang dã áo sơmi quần jean dáng chắc lẳn có cái tên là lạ là Châu Nữ Nha Trang (viết đúng theo tiếng Chăm là Ya Trang), mình tò mò hỏi em sinh ra ở Nha Trang à, té ra mình là người thứ mấy trăm cũng hỏi y chang một câu đó; rồi một anh chàng đen thui râu ria xồm xoàm vàng quạch như râu ngô tóc búi tó trông phong trần trong trang phục dân tộc Chăm màu gạch những ngôi tháp cổ, lủng lẳng dải khăn thêu họa tiết lạ mắt, mới đầu tưởng lớn tuổi hơn mình, sau một hồi chuyện trò mới biết cu cậu còn trẻ chán, khoái hắn dùng cái thìa inox thay cho cây trâm cài tóc, hai cô cậu này người Chăm, từ Sài Gòn ra, anh chàng tên Phú Tuệ Năng (từ giờ gọi là Jaka cho gọn).

Suốt chiều mấy vị họp hành, xong cuối buổi tập trung dưới tiền sảnh đi Hòa Hạnh dzê quán (chuyên món dê), Jaka thấy mình lò dò xuống liền tới bắt tay bảo em thích bài Tửu sắc nhàn đàm trên blog Ô Khâu (Fan huynh quẳng cáo), khà khà, đệ thích bài đó vậy là cùng hệ tửu đồ lãng tử với các huynh rồi, lát nữa ta cùng chuốc chén. Tối ấy quán đón một đoàn khách khá đặc biệt, cô Lò Mai Cương (người Thái, Sơn La) trong trang phục truyền thống, đầu đội khăn màu xanh mặc váy hoa trông thật nền nã, Jaka thì “bụi phủi” tay nâng vò hảo tửu ngực lủng lẳng chiếc máy ảnh to đùng lừ lừ đi vào. Trời mát, rượu ngon nhắm tốt nên mọi người rất là cao hứng, phía cơ quan có Fan huynh là chủ nhiệm đề tài, Bọ Hung tiểu muội là thư ký, chưa bao giờ thấy Bọ Hung uống rượu nhưng tối ấy nó cũng nâng lên đặt xuống mấy lần liền, má ửng hồng mắt long lanh, công bằng mà nói nhìn coi…  khá hơn ngày thường một chút, hehe… Gọi mấy đĩa tiết canh mấy vị xơi ngon lành, cả con gái cũng chơi được láng, mỗi mình nhìn vừa sợ vừa… thèm, đành nốc rượu suông cho đỡ… tức vậy.

Các vị sau khi đã ấm bụng, qua vài tuần rượu hưng phấn liền quay sang chúc tụng nhau, kể cũng lạ, phong tục ngoài kia cứ uống xong một ly là bắt tay một cái, chục ly là chục lần bắt tay. Phụ nữ Thái uống rượu giỏi, lần đầu gặp mới biết, cô Cương tửu lượng hơi bị ghê, mình bị liên tiếp vài ly mặt bừng bừng chếnh choáng. Còn biết thêm một tục, tiếng Thái gọi là “báng lẩu” (báng là xen giữa, lẩu là rượu), hai người ngồi hai bên mời rượu nhau, nếu có một người ngồi giữa thì người ấy cũng được mời luôn, qua sông phải lụy đò mà, nhưng chỉ cách qua một người thôi, còn cụng cách bàn thì không tính (sau này mới biết cũng có tiếng lóng gọi là “xoang đạn”, nghĩa là hai phe bắn nhau tơi bời, thằng lơ ngơ đứng giữa chẳng theo phe nào cả tự nhiên dính đạn lạc chết oan), thế là em kính bác cháu mời cô bác chúc chú tưng bừng…

Lần thứ hai về Thanh Nhung kê quán (chuyên món gà chân quê), quán này nằm tuốt trong làng cạnh đồng lúa, chỉ có dân bản địa mới biết chứ khách vãng lai thì bó chân, tên Cường “lốp” lái xe nhăn nhó bảo mấy bác sao biết mà mò vào tận chốn này, xe chui vào đường làng cũng hơi chật chội.

Vẫn là Biên Hồ hảo tửu, Jaka tửu hứng nổi máu văn nghệ, khởi xướng với bài dân ca Chăm có tựa đề là Chim, sự việc lâu rồi mà giờ mới kể lại nên chỉ nhớ mang máng nội dung về tình yêu đôi lứa thì phải, tiếp theo bác Cà Văn Chung (người Thái, Sơn La) hát bài dân ca Thái về mùa Xuân, tới phiên cô Cương nhất định không chịu hát, bảo để dành khách ra thăm ngoài kia sẽ chiêu đãi đặc biệt món múa xòe (chắc hẳn điệu múa lả lướt như tơ trời người múa yểu điệu tựa hoa rơi mà nhớ người con gái nước Sở trong câu “Lạc phách giang hồ tái tửu hành/Sở yêu tiêm tế chưởng trung khinh“). Bác Bình đọc một bài cúng của thầy mo, nhưng trước tiên cẩn thận khấn vái tổ tiên xin phép rồi mới dám đọc. Ngạc nhiên nhất là Fan huynh, hăng hái khoa chân múa tay biểu diễn một bài ca trù do chính lão sáng tác, nghe xì xồ như như Tây vậy, nhưng rất chi là biểu cảm, cặp lông mày nhăn tít đôi mắt bắn hỏa quang (phản chiếu từ điếu thuốc ai đó?)… toàn khán giả vỗ tay kịch liệt và nhất trí điểm cao nhất cho phong cách biểu diễn, rồi đến em Nha Trang hát một bản tình ca Chăm; nói chung, dân ca Chăm nhẹ nhàng man mác buồn, còn dân ca Thái thì vui tươi rộn ràng hơn. Cuối cùng mọi người đề nghị đội Huế tặng lại khách một bài, gợi ý là bài Huế thương, người ta nhiệt tình vậy anh em mình cũng phải đáp lễ chớ, liền chụm đầu hội ý ba thằng, Cường “lốp” bảo em giỏi đánh lộn hơn là hát hò, thế dẹp mày đi, hỏi Đuôi Lươn có thuộc bài đó không, nó bảo chỉ nhớ sơ sơ. Chán gớm, bèn vỗ tay lên trán khởi động tác vụ truy xuất cái bộ nhớ đã bắt đầu lão hóa, sau một hồi chạy hết công suất mới phát hiện ra rằng hình như mình đếch thuộc trọn một bài nhạc Huế nào, thôi thì hai thằng “song cổ hợp ca” bổ khuyết cho nhau vậy, anh bắt vào trước nhá, thế là tự tin ưỡn ngực hắng giọng, hít một hơi chân khí ém tận đan điền rồi hùng hồn cất giọng hát ồm ồm át hẳn tiếng mấy con ễnh ương đang ộp oạp ngoài bờ ruộng kia, ca vài câu sắp “cụt vốn” liền nháy mắt ra hiệu Đuôi Lươn “giải cứu”, khỉ thật, thằng này quay mặt giả lơ im thin thít, thôi chết ta rồi, vậy là vòng vo chắp nhặt vài lời cũ nối vào một số câu bất chợt nhớ ra ngân nga luyến láy mà lấp liếm lướt qua, thế rồi cũng xong, nhìn quanh thấy chẳng ai cười chê gì, lại còn kiếm được một tràng vỗ tay an ủi, hehe (nghĩ lại “dị” quá đi, mình dân Huế mà chẳng thuộc bài nào của Huế, sau về tích cực học thuộc bài Lý mười thương, sẽ kể trong một entry khác). Tàn cuộc thấy mấy vị còn cao hứng liền kéo về bác Thiện bảo vệ cơ quan ngồi đàn hát thêm chặp nữa mới chịu thôi.

Sáng Chủ nhật, Fan huynh nhận giải thưởng Balaban, theo kế hoạch thì thứ Bảy xong hội nghị rồi nhưng mọi người nán lại dự giải cho vui. Hôm đó chẳng được “thiên thời”, mưa trắng trời như thác đổ, khách quan đi dự giải mà cứ như đi cày ruộng, lùng thùng trong áo mưa quần xắn cao quá gối đi đứng cóm róm bởi nước thấm vào da lạnh ngắt. Lễ lạt thì chẳng kể ra làm gì dài dòng, tóm lại là có năm tên Mẽo vào trao giải, theo kế hoạch bác Fan cùng mấy tên Mẽo sẽ lên chùa Thiên Mụ vãng cảnh ăn trưa tại đó, chiều tối về đi nghe ca Huế trên sông Hương, còn nhờ Ding huynh đệ và mình sáng đó lên chơi luôn rồi mời mấy vị khách đi ăn trưa. Xong đâu đấy mời các quý khách đi, dòm quanh quất chẳng thấy Jaka đâu, em Nha Trang bảo anh ấy nổi cơn ngứa chân dông vào Hội An từ sớm rồi, không có chú em này hát hò cũng kém vui. Lẽ ra mời khách lên Chiều Quê tửu quán (là “trụ sở” thứ ba thường mở tửu hội), nhưng mưa to gió lớn thế này thôi tìm chỗ nào gần gần, vả lại buổi chiều mấy người cũng đi rồi. Họ Ding nhờ nữ quán chủ mua tôm chua thịt luộc kèm vả tươi để các vị ăn bữa cơm đúng chất Huế, tuy không có Biên Hồ tửu nhưng cuộc vui vẫn rôm rả, gọi thêm Đuôi Lươn tới hầu rượu, ghép đôi Nha Trang với Đuôi Lươn vui đáo để, bảo em thấy anh Đuôi Lươn đẹp giai vui tính không, trông vừa mắt thì vài bữa em bắt nó về nuôi nhé (dân tộc Chăm theo chế độ mẫu hệ), lại chọc Đuôi Lươn bảo chú mày lo tận hưởng lạc thú độc thân đi, kẻo đến khi em Nha Trang ra trói túm bốn vó nhét rọ mang vào thì sau này đừng hòng mà nhảy nhót, hehe…

Mấy vị khách lần đầu tiên biết tới “đặc sản” mưa Huế nên thích lắm, bác Chung và Nha Trang tròng áo mưa tiện lợi xông ra đứng giữa sân nước lênh láng chụp ảnh, vẻ mặt hí hửng như trẻ con vậy, niềm vui thật dễ thương. Lúc chụp cả nhóm, mình đứng gần em Nha Trang, thấy mọi người khoác tay nhau, mình rụt rè hỏi anh quàng vai em được không, cô bé cười nhăn răng bảo cứ tự nhiên, hehe…

Fan huynh là một tửu đồ khét tiếng trong thi xã, vô thế buộc phải dẫn mấy tên Mẽo lên chùa ăn chay nhạt thếch lại chẳng có được chén rượu ấm bụng, tuy ở trên ấy mà cám cảnh thân ở doanh Tào tâm ở Hán, trong lòng rất chi là hậm hực, “ghen tị” với không khí ăn nhậu dưới này lắm, nên thỉnh thoảng lại nhắn tin nhờ người này thay mình chúc người kia một chén cho… đỡ thèm, hahaha…

2h chiều mọi người về khách sạn trả phòng lấy hành lý, biệt phái Đuôi Lươn chở em Nha Trang đi ngắm Huế lụt, còn cả hội kêu chiếc taxi, xe nổ máy rẽ nước ra… khơi mũi xe tung bọt sóng ào ào trắng xóa… Họ Ding và mình đưa bác Bình và bác Chung lên lên ga, biếu quà cáp và không quên kèm thêm chai rượu để tối hai bác í nốc cho dễ ngủ. Hai bác thượng lộ bình an nhé, bọn em phắn đây, chào thân ái và quyết thắng!

Trời vẫn mưa như trút, tên Ding làm ngành giao thông, trời nắng thì hắn ngồi phòng máy lạnh rung đùi đọc báo hoặc lủi đi nhậu sớm (nên toàn rủ rê cái giờ hoàng đạo của nó nhưng lại… hắc đạo với mình), còn mưa là xách xe chạy đi kiểm tra đường sá ra sao đo đếm lấy số liệu làm đề tài chống ngập lụt, thế là theo hắn rảo lông nhông quanh mấy con đường nội đô, ướt tèm lem cực quá, thôi tạt quách vào tửu quán trú mưa lai rai vậy. Gọi Đuôi Lươn tới, nó bảo em Nha Trang vào Đà Nẵng rồi, coi vẻ hơi hơi buồn, nhưng chưa đến nỗi bị cháy khét, hìhì…

Tối đó mấy vị Mẽo còn đi nghe ca Huế, nước sông Hương lên cao, tàu thuyền được lệnh neo vào bờ cả, có chiếc còn đậu luôn lên đường nhựa. Hồi trước Fan huynh rủ, mình ok ngay, kể ra đúng là “lúa”, nhưng quả thật là dân Huế mà chưa nghe ca Huế trên thuyền lần nào, nhưng lần này mưa to quá thấy ớn, tình hình nước còn lên nữa nên “rụt vòi”, kẻo nửa chừng đứt neo trôi tuốt ra cửa biển Thuận An thì bỏ mẹ, dạt đến đâu chưa biết chứ vào Hoàng Sa thì tiền quái đâu chuộc thân, ở lại cho mấy em Khựa sai vặt à, còn lâu, “ta thà làm ma nước Nam, còn hơn làm… phu quân đất Bắc”, nhưng nếu gặp giai nhân cỡ Tây Thi thì cũng miễn cưỡng gật đầu vậy, hehe…

Hôm đó lụt lớn, đường sắt sạt lở, giao thông đình trệ, mãi thứ Hai đọc báo mới biết có mấy nghìn khách bị kẹt ở ga Huế, Fan huynh nhắn tin hỏi thăm, thì ra hai bác ấy vừa mới khởi hành lúc 3h chiều, vậy là ở lại trọn một ngày nữa, mà sao chẳng thấy báo tin gì hết trơn…

Do mưa Huế lưu luyến giữ chân?
Hay bởi “gặp cô gái Huế chân đi không đành”?

Muốn rõ sự tình, chờ mấy bố ấy vào chơi hỏi sẽ biết. 😉

NTMãn

Read Full Post »