Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tư, 2015

Giới thiệu sơ về Khúc Quân tửu hữu (tức “Vua men” – xem bài thơ tự giới thiệu), viết theo lối Mẽo tên Quang họ Lê, cùng gia đình qua sinh sống ở vùng cao bồi Texas từ trước 1975 lúc mười mấy tuổi, là đầu bếp nổi tiếng một vùng, bây giờ “phóng hạ đồ đao” giao chuỗi nhà hàng cho đàn em quản lý, thảnh thơi rong chơi du sơn ngoạn thủy. Gốc Bắc kỳ, dòng dõi võ tướng triều [?] nên được gia truyền võ thuật, lại biết chơi nhiều loại nhạc cụ dân tộc như sáo, đàn tranh… Tình cờ quen lão xã trưởng Dzũng Fan trong một phố rùm (forum) chuyên đả kích luận điệu mấy thằng thân Khựa (mà cũng có thể bọn Khựa giả dạng), hai lão hợp công luân chiến múa phím chém tơi bời hoa lá, tại hạ quen qua từ đó. Toàn dân hành hiệp online, năng email chat chit dần thành chỗ thân tình. Quang Lê huynh rời quê hương từ nhỏ, viết lách đôi khi vẫn sai chính tả nên thường nhờ tại hạ review giùm, tuy vai huynh trưởng nhưng tính rất cầu thị. Thành phố đang ở chẳng có ma Việt nào chứ đừng nói người, nhớ tiếng mẹ đẻ nên mỗi lần gọi về cả tiếng đồng hồ, cho đến khi mỏi tay nóng máy cạn pin mới thôi. Qua vài bài đăng trong blog Ô Khâu, được lão xã trưởng tặng danh hiệu “Tây trù tửu lệnh” của Ô Khâu thi xã (nôm na là “vua bếp”, nghề của ổng), còn khen “tay này ứng tác thơ nhanh như máy”, cùng nhìn nhận tửu hữu này có tinh thần giữ gìn văn hóa lịch sử dân tộc cao và là một kẻ đa tài.

Mùa Thu năm 2012 về nước, hẹn ghé Huế chơi một ngày gặp huynh đệ hội Ô Khâu. Ba “tửu hữu thường trực” của hội nhận trách nhiệm lên kế hoạch chơi bời sẵn sàng đâu đó, thành phần gồm gia đình lão xã trưởng, Ding giám tửu, Bửu tửu hữu, Quốc tửu hữu và tại hạ, các huynh đệ nào không tham gia được thì gặp sau. Phu nhân lão xã trưởng từ đêm trước đã lụi cụi sắp sửa đồ ăn và một vò 5 cân Biên Hồ tửu mang theo, sáng đó 31/7 xã trưởng về sân bay Phú Bài đón, còn trên này giám tửu quan Ding lão quái và tại hạ chờ ở bến Tòa Khâm, thuê chiếc thuyền đôi rộng rãi, chốt lộ trình vài điểm chính còn lại tùy hứng, chơi đã thì về, tối đã đặt tiệc ở nhà hàng nổi Sông Hương chung vui cùng các Ô Khâu huynh đệ.

Tửu hữu Quang Lê đi cùng người bạn Mỹ bác sĩ tên Jay Ornelas, một cô em bà con tên gì quên mất tiêu và pác Tưởng già ở Hán Nôm Nghiên cứu Viện – đàn anh thân thiết của lão xã trưởng (chủ biên cuốn Chu Dịch nhân sinh quyết sách chỉ nam mà tại hạ thỉnh thoảng lôi ra lật ngẫu nhiên như bói Kiều) – chỗ quen biết từ 2007. Lâu chỉ nghe giọng Quang Lê qua điện thoại, nay gặp nhau ai nấy vui vẻ tay bắt mặt mừng. Hỏi ra có chuyện vui, vòng lên lão xã trưởng hoa tay múa chân ngỏ ý mời thưởng thức món Huế nổi tiếng, vào chễm chệ ngồi chờ, tới khi bưng tô ra mới té ngửa, ngờ đâu trải bao cuộc thăng trầm dâu bể mở đường sang tên đổi chủ, quán bún bò giò heo nay đã hóa bánh canh cá lóc, cô hàng thuở xưa (mến tài chàng hàn sĩ cố đô nên thi thoảng nàng lại âm thầm “khuyến mại” thêm cho vài cục chả lát huyết??) giờ lưu lạc phương nào?

Mãi hơn 9h30 mới xuất bến, dòng Hương Giang êm đềm trời xanh gió lộng khiến lòng người ai cũng phơi phới nảy hứng thi văn. Điểm đầu tiên ghé chùa Thiên Mụ, Tưởng huynh nhân dịp khảo cứu mấy bản gỗ khắc in kinh sách, bởi vậy dềnh dàng hơi bị lâu, xuống thuyền cũng đã trưa, mọi người đói meo bèn bày tiệc ra đánh chén, ngoài các món chính như gà xôi lại có các thức bánh đặc sản xứ Huế, ai nấy tấm tắc khen ngon làm Fan đại tẩu khoái chí cười tít mắt, báo hại lão đại nhà ta cứ nghếch mặt nhìn mãi nóc thuyền, massage một chập cái cần cổ mới trở lại bình thường, hehe.

DSCN0888

DSCN0880

DSCN0885“Chèo lan, thuyền gỗ sa đường
Hai đầu sáo ngọc tiêu vàng giúp vui
Ngàn bình rượu đã sẵn rồi
Chở theo mỹ nữ, mặc trôi con thuyền”
(Giang thượng ngâm, Lý Bạch
Bản dịch Trần Trọng San
)

DSCN0896Mộc bản khắc in kinh sách

DSCN0899Chữ viết rằng:

Kiếp xưa đã vụng đường tu
Kiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi
Dầu sao… “đeo nhẫn” lỡ rồi
Lấy thân mà trả nợ đời cho xong
(Truyện Kiều, Nguyễn Du)

Xong bữa vừa tới lăng Minh Mạng, cả nhóm rời thuyền dạo bộ, tránh cái nắng mùa thu nực nội dưới tàn cổ thụ trong lăng còn gì thích bằng. Hồi nhỏ người thân bạn bè của gia đình ghé Huế đi tham quan các di tích thắng cảnh nên tại hạ cũng chịu khó tìm tòi sách báo đặng làm “hướng dẫn viên”, nhưng mấy ai thăm một chỗ hai lần, lâu quá không có dịp ôn luyện nên mớ hiểu biết chắp nhặt nay quên tiệt, thậm chí đập cho mười búa cũng không còn nửa chữ để dở trò ba hoa, cũng mang tiếng là dân Huế, dị quá. Đây là lần đầu Quang Lê huynh ghé Huế, đến chỗ nào cũng rảo cho kỳ hết lủi tận cùng xó xỉnh lăng chùa miếu mạo, chộp hình lia lịa rất chi là thích thú.

DSCN0926“Nhất diệp đề thi xuất cấm thành
Tùy nhân thù họa độc hàm tình
Tự ta bất cập ba trung diệp
Đãng dạng thừa xuân thủ thứ hành”
(Hựu đề Lạc uyển ngô diệp thượng, Thiên Bảo cung nhân)

Uốn quanh la thành là lạch nước thả đầy sen, hoa đã tàn theo mùa hạ chỉ còn lại những tán lọng xanh đong đưa trong gió. Tích xưa có nàng cung nữ chôn mình chốn thâm cung, tháng ngày mòn mỏi trôi qua chẳng hề biết đến mùa xuân ngoài ấy, đành ký gửi tâm tình thả theo dòng nước, vời vợi dõi theo mà ước gì mình được như chiếc lá kia thỏa sức trôi xa, dù chẳng dám mơ kẻ hữu duyên vớt được. Nhờ ơn quân vương không ngăn dòng nên bỗng một hôm chiếc lá đề thơ có người hữu tình họa lại, âu cũng là duyên trời định sẵn.

“Hoa lạc thâm cung oanh diệc bi
Thượng Dương cung nữ đoạn trường thì
Quân ân bất bế đông lưu thủy
Diệp thượng đề thi ký dữ thùy?”
(Diệp thượng đề thi tòng uyển trung lưu xuất, Cố Huống)

DSCN0933Mát mặt anh hùng khi tắt gió
Che đầu quân tử lúc sa mưa”
(Vịnh cái quạt, Hồ Xuân Hương)

DSCN0951Ding lão quái, Cuốc huynh, Bửu huynh, Tưởng huynh, tại hạ, Quang Lê huynh, Jay và lão xã trưởng

Tính là tới ngã ba Tuần cắm lại nhâm nhi hát hò, nhưng nhà thuyền bảo khúc đó nước sâu lại chảy xiết không neo được, bèn chọn một bờ sông thơ mộng tấp vào tắt máy, mở đầu chương trình văn nghệ tặng Quang Lê huynh Ngày về của Hoàng Giác: “Tung cánh chim tìm về tổ ấm, nơi sống bao ngày giờ đằm thắm… Nhấp chén men say còn vương bóng quê hương, dừng bước tha hương lòng đau”, bài ca nói lên tâm sự của một người con tha hương ngày trở về thăm đất mẹ, với ngón đàn điêu luyện của cầm thủ Bửu. Lão xã trưởng cao hứng đích thân biểu diễn bài tủ Còn thương rau đắng mọc sau hè, Quang Lê huynh độc tấu tiêu mấy bản nhạc cổ truyền, các huynh đệ đều tưng bừng góp vui. DSCN0996Điểm cuối ghé thăm điện Hòn Chén, đây cũng lần đầu tại hạ tới đây, khuôn viên nhỏ, cảnh quan u tịch, không gian phảng phất linh thiêng huyền hoặc, có vài huynh đệ xin xăm, Bửu huynh xóc trúng quẻ Hạ, vậy là suốt quãng đường về cứ bần thần không yên than thở có chi không hè, ai bảo anh lỡ xin rồi còn rên rỉ cái nỗi gì, hehe. Nhưng tính đến nay đã ba năm xui đâu chả thấy chỉ hên nhiều cái, bởi vậy mới có câu “Đức năng thắng Số”, nếu cơ Trời huyền vi bói ra nhất định đúng thế thì thôi thà trói tay vươn cổ ngồi chờ cho rồi chứ làm quái gì được nữa.

DSCN0962

DSCN0966

DSCN0973

DSCN0969

DSCN0955Hai tên già đồng nghiệp

Thuyền về bến 16h30, đi cả ngày mệt, mọi người về tắm rửa nghỉ ngơi một lát rồi 18h nhập tiệc. Chiều tối vài tửu hữu kéo tới: Đuôi Lươn, pác LXHiền, ĐVXuân. Do còn phê nên chỉ rôm rả được vài tuần bia đầu, từ đó về sau cái đầu nó lãn công đếch chịu nhớ, chẳng biết về nhà lúc nào. Định bụng là sáng mai đi tiễn nhưng đuối quá, không sao ngóc đầu lên nổi nên đành nhắn tin cáo lỗi rồi dưỡng thương tiếp vậy. Lão xã trưởng cũng ngủ quên, lọt tọt phóng qua thì nhóm Quang Lê đã đi từ bảy đời vương.

DSCN1025Chào tạm biệt, hẹn gặp lại

  ***

Năm 2013 Quang Lê huynh về, gặp lúc sân bay Phú Bài đang sửa, ở lại Đà Nẵng một đêm rồi bay ngay, không ra kịp nên tiếc rẻ hẹn dịp sau. Đầu hè năm nay 2015 dẫn một đoàn hơn chục bà đầm Mẽo về khoe vẻ đẹp đất nước con người Việt Nam, sẽ ghé Huế ngày 3/4, nên báo trước Ding tửu hữu chuẩn bị, hội này ham la cà mua sắm, lịch trình thay đổi xoành xoạch khiến bọn làm tour kêu trời, Quang Lê nhờ cô em tại hạ đặt giúp một tour tham quan vài danh thắng xứ Huế và đi mua sắm trong vòng một ngày, còn vụ giao lưu cuối ngày họ Ding đã thiết kế chu đáo tại Thủy Triều quán đầm Chuồn, lại có dàn ca Huế cho mấy vị Mẽo thưởng thức. Đăng thông báo triệu tập trên trang Facebook Ô Khâu, điểm danh tham dự có lão xã trưởng, Ding giám tửu, chú Dzê, chú Tọp, Đuôi Lươn. Họ Ding bon chen ngồi taxi với mấy em mặt hoa da phấn nước hoa điếc mũi, mấy tên còn lại nhét hết vào xe Bửu huynh phi về, còn Phú Minh và Phú Tiến bận việc xuống sau.

Bửu huynh thay cái mic mới tốt hơn, lại cẩn thận đem hai cây guitar phòng khi đứt dây, nhưng về miền sông nước nên nhất định không mang quả Godin xịn mới tậu (thà ướt cả người còn hơn để đàn dính một giọt), tới quán cả bọn khệ nệ khiêng loa vác đàn vô đấu nối, xong gảy thử phát tiếng ỉu xìu như mèo già động dục, điện không đủ công suất cho loa, mất con bà nó hứng.

Xe lớn vào đầm Chuồn không được, phải sang taxi hai chuyến mới đưa vào hết đoàn khách của Quang Lê. Họ Ding đã bố trí hai dãy bàn tây riêng ta riêng ngồi cho thoải mái, Quang Lê qua bên này với anh em còn họ Ding sang bên kia giao lưu mời rượu. Các vị khách Mẽo rất khoái chí món ăn, đặc biệt là tiết mục ca Huế, kéo nhau ôm vai bá cổ lên đáp lễ quan khách bài gì nghe giới thiệu là dân ca Texas. Khách trong quán thảy đều thích thú và tò mò không biết cái bọn nhôm nhoam đủ loại người này đâu tới. Độ hơn tiếng thì đoàn Mẽo về nghỉ ngơi, mấy em ca Huế cũng biến luôn, bây giờ mới là đoạn vui chơi thoải mái của hội Ô Khâu, nhưng không gian thì rộng, người thì đông, điện thì yếu, hát hò đàn địch phải ráng sức mệt, nên quyết định chuyển tới một quán không xa ngoài lộ. Lần này điện đóm tha hồ, guitar so tiếng đàn bầu đàn nhị, thật là muôn phần thống khoái.

CaHueCa Huế

DanCaTexasDân ca Texas

Hiep2

Hiep21Hiệp 2

Xong hiệp hai bác Bửu về trước, số còn lại kéo về resort ra bãi biển chơi tiếp, Quang Lê huynh trổ tài thổi sáo, có bài Về quê của Phó Đức Phương, tiếng sáo ngân nga hòa cùng sóng biển rì rào gửi vào không gian mênh mang lời nhắn nhủ thiết tha day dứt “Thiếu quê hương, thiếu quê hương ta về đâu?”…

MandaraQuang Lê, Dzê, Tọp, Đuôi Lươn, NPMinh, Tiến “tùng”

  SaoRuou Dich“Nhà ai tiếng sáo thoảng bay
Gió xuân đem giãi khắp nơi Lạc thành
Nghe lời Bẻ liễu đêm thanh
Ai người không chạnh mối tình cố viên?”
(Xuân dạ Lạc thành văn địch, Lý Bạch
Bản dịch Trần Trọng San
)

NPMinh chở mấy vị kia về trước, còn lão xã trưởng, tại hạ và LPTiến chơi thêm lát nữa rồi taxi lên, đêm không trăng mà nhãn thần lão xã trưởng sánh ngang cú vọ bắt ngay tại trận mụ sứa khá bự nằm phơi tênh hênh trên bãi, sống chết khuân về cho bằng được. Tới nhà hình như cũng 2 giờ sáng, xe mấy anh em gửi vẫn còn đó, bọn này chuồn về ngủ hết, chìa khóa quên mang theo, điện thoại lại hết sạch tiền, gọi cửa sợ nhà mất ngủ nên tính kéo mấy bao hàng chú em thuê trọ (trong nhồi đầy áo chống nắng với bao tay) ngả lưng đánh giấc, nghe rột rẹt mấy con khuyển hàng xóm đua nhau sủa quá trời, trong nhà biết bèn mở cửa lôi cổ vào.

Chiều qua mở hội nghị tổng kết rút kinh nghiệm vụ, tuy còn đôi chỗ chưa vừa ý, nhưng có thể nói là thành công rực rỡ, “rực rỡ” đến nỗi chiều nay tại hạ phải tắt điện thoại núp kỹ, cũng nhờ vậy mới có thời gian điểm lại trí nhớ, bởi căn bệnh lười nên để “ba thu dồn lại một ngày” dĩ nhiên entry phải “dài ghê” rồi , nếu bỏ quên tình tiết nào nhờ các huynh đệ bổ sung giùm cho.

20150415_183138 VanNghe DoaMa“Anh chã…”

Bài tường thuật dừng tại đây, huynh đệ Ô Khâu thi xã chúc Khúc Quân tửu hữu luôn vui-khỏe và hẹn sớm gặp lại!

Mời xem thi phú các huynh đệ Ô Khâu ở đây.

NTMãn

Advertisements

Read Full Post »

Việc viết ký sự đã có mèo Mãn, xin bà con cứ đợi .

Hôm nay lão xã trưởng chỉ làm việc tập hợp vần vè :

***

Anh Dũng Phan

Đàn bầu ai gảy dây đơn
Dặm ngàn đất Mỹ nhớ thương đàn bầu

….
Đàn ai gảy khúc Phượng Cầu
Sáo ai biển vắng trên đầu trăng soi
….


Ảnh của Anh Dũng Phan.
Ảnh của Anh Dũng Phan.Ảnh của Anh Dũng Phan.


Em đây tuổi mới đôi mươi
Xuân Phong một điệu buông lời “mười thương”
Hai tay sênh chén nhịp dòn
Vui tươi Lộng điệp Liên hoàn Hành vân

'...
Em đây tuổi mới đôi mươi
Xuân Phong một điệu buông lời "mười thương"
Hai tay sênh chén nhịp dòn
Vui tươi Lộng điệp Liên hoàn Hành vân
...'

Đàn bầu réo rắt sầu ai
Vỗ về bắt nhịp ghi ta lắng lòng
Tiếng hò nặng nợ núi sông
Sóng khuya vồ ánh trăng non dập duyềnh
Xa xa thấp thoáng bóng thuyền
Đèn le lói sáng, khoang nhiều cá chưa?

Ngự tửu sắp cạn đáy chum
Mà tình bằng hữu vẫn bùi ngùi dâng!
Quên đời còn lắm gian truân
Tiếng đàn, câu hát níu gần nhau thêm

Thế sự giăng mắc ê chề
Tranh đua chi lắm…cũng về hư vô
Lánh xa phố xá xô bồ
Tìm về quán nhỏ, thả hồn nhạc thơ!

Lê Đọp, tại Đầm Chuồn, Huế

'Đàn bầu réo rắt sầu ai
Vỗ về bắt nhịp ghi ta lắng lòng
Tiếng hò nặng nợ núi sông
Sóng khuya vồ ánh trăng non dập duyềnh
Xa xa thấp thoáng bóng thuyền
Đèn le lói sáng, khoang nhiều cá chưa?

Ngự tửu sắp cạn đáy chum
Mà tình bằng hữu vẫn bùi ngùi dâng!
Quên đời còn lắm gian truân
Tiếng đàn, câu hát níu gần nhau thêm

Thế sự giăng mắc ê chề
Tranh đua chi lắm...cũng về hư vô
Lánh xa phố xá xô bồ
Tìm về quán nhỏ, thả hồn nhạc thơ!

Lê Đọp, tại Đầm Chuồn, Huế'

***

Tửu hội “Ô Khâu”
Nhất dạ tam “chầu”
Rượu “hầu” khách quý
Đàn bầu – đàn nhị
Sáo trúc – guitar
Đồng tấu đồng ca
Chung hòa “hảo tửu”
Vui cùng bằng hữu
Say cùng cố nhân
Nhấc chén hương nồng
Nào ta cùng…. uống. ZZ ô zô zô…..

 
Ảnh của Nguyen Minh.

Read Full Post »

Không biết tự bao giờ, khi nghe hai từ nhạc Trịnh”, trong tôi lại trào dâng từng câu hát, từng lời tự sự rất sâu sắc, nhân văn của ông. Từng ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn là nơi chan chứa những niềm vui, nỗi buồn và cả những đam mê, khát khao về cuộc đời, về kiếp người, về quê hương!

Nhạc Trịnh có đa tầng cảm thụ, ta có thể nghe một cách sang trọng ở Nhà hát lớn Hà Nội hay lãng đãng nơi phòng trà Tiếng tơ đồng Sài Gòn. Có thể phiêu diêu đất Nhật, và cũng có thể len lỏi vào giấc mơ đêm của cô gái làm nail mệt mỏi ở quận Cam, Hoa Kỳ.

Nhạc Trịnh đó là những lời tự sự về cuộc đời, về cuộc tình, về kiếp người nhưng đa phần là những lời động viên cho cuộc sống có ý nghĩa:

“Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng, em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh…”

“Sống trên đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi…”

moi-ngay-duoc-nhin-thay-cuoc-doi-hinh-anh-1_YKZA[1]

Nguồn: Internet

Tôi thường cảm nhận Trịnh theo một góc khác, bình dân, chân chất. Đó là những hôm nghêu ngao đàn hát với những người bạn sinh viên trên cội rơm yên bình ở làng Láng Hà Nội. Đó cũng là chén rượu cay một đời tôi uống hoài cùng ông bạn già trên đồi Vọng Cảnh trong chiều tím Huế. Đó còn là góc phố Sài Gòn với bia lạnh lắc-xê và những trầm lắng khi vang lên câu hát “trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi’’. Thành phố đã ngủ say, bạn bè ngồi đó, trong cơn chếnh choáng lại thấy niềm tin yêu, tìm thấy nghị lực sống qua từng câu hát của Trịnh.

Những hôm đàn hát với bạn bè như thế, tôi thường đố chúng bạn rằng, đối với Trịnh từng ca từ, từng dòng nhạc đều là những nỗi đau, nhưng nỗi đau nào là lớn lao nhất trong đời Trịnh. Bạn bè tôi suy luận đủ kiểu, còn tôi, tôi tếu táo cho rằng đó là câu hát: “Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm”. 

Để rồi sau cuộc vui  tôi thường tự kiếm tìm và suy ngẫm. Tại sao từng câu hát, từng lời ca của Trịnh Công Sơn lại có thể chạm đến trái tim người ta sâu sắc đến vậy, hầu như ông trải mình qua những nốt nhạc khi viết về quê hương, về hòa bình, về tình yêu, về cuộc sống và nó thường được cảm thụ với ý nghĩa sẻ chia thắm thiết, nhân hậu.

Ít khi thấy Trịnh than thở về cuộc đời mình. Từ những lời sục sôi những ngày xuống đường ở Huế hay những bài ca da vàng: hát trên những xác người. Dù là cuộc tình đã qua vẫn không níu kéo, không ta thán “Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa… ”.

Một người như Trịnh, trải bao thác ghềnh, qua bao kiếp người, mà lời ca, mà tiếng hát vẫn là những lời yêu quá cuộc đời này.
Một con người như thế thật đáng trân trọng.
Một nén hương trầm cho ngày giỗ của Trịnh Công Sơn.

ĐXNgọc

Read Full Post »