Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Tửu hội’ Category

Trưa 25 tháng Chạp nhị ca Quang Lê cowboy già xứ Dallas Texas gọi về gửi lời chúc tết toàn thể huynh đệ Ô Khâu thi xã và lấy địa chỉ gửi tặng 100 lạng cho hội tổ chức tất niên. Tại hạ thay mặt hội cảm ơn, bảo sẽ để số ngân lượng đó cho buổi vui chơi đầu năm vì đã quậy tưng bừng ba tuần trước rồi. Có thể có ai đó nghĩ rằng chừng ấy không nhiều, nhưng tình cảm người tha hương nhớ đến các huynh đệ quê nhà như vậy thật là đáng quý.

Dạo này nhị ca bỗng nhiên nổi hứng chú tâm luyện võ và ngâm cứu kinh kệ, “cai” chốn lao xao Facebook nên không rõ tình hình thi xã ra sao. Kể đoàn mấy bà đầm Mẽo về dịp hè rồi luôn mồm khen Việt Nam số một, đặc biệt là các di tích thắng cảnh và món ăn xứ Huế, muốn sang thăm chuyến nữa. Thời gian nói chuyện không nhiều, chỉ kịp cho nhị ca kề cà đủ thứ chuyện, cạn gần chai vang Chardonnay rồi buột miệng ngáp to thành tiếng, liền vội vàng chộp ngay lấy cơ hội chúc nhị ca ngủ ngon mơ đẹp trước khi cục pin điện thoại phát hỏa hehe.

Năm trước Dzũng Fan đại ca từng gợi ý du xuân đầu năm chốn nào xa xa, chọn chùa Thánh Duyên bởi mấy huynh đệ chưa đi lần nào, rồi trôi. Năm ngoái tính kéo lên Viên Thông cổ tự gần dịp Nguyên tiêu, nhưng phút chót nhà chùa bận đi cúng kiếng đâu đó nên đổi lên điểm quen thuộc Chiều Quê tửu quán (xem tường thuật). Năm nay nhất định không trì hoãn nữa, nhân có trăm “ông Tơn” nhị ca tặng làm lộ phí, Ding giám tửu quan post lời hiệu triệu lên Facebook hội, nhưng mới Tết xong kẻ bận người ốm đứa êm ru, cuối cùng chốt lại bảy vị, tập trung tệ xá tại hạ sáng thứ Bảy 20/2, trong khoảng giờ Thìn Hoàng đạo đúng 8h30 xuất phát. Đến chiều thứ Sáu mới nhờ họ Đuôi chở ra ngân hàng nhận ngân lượng.

Mấy ngày trước còn nắng đẹp nhưng đến đêm thứ Sáu mưa lạnh tức thì, lão đại vốn trên thông thiên văn dưới tường địa lý nhưng lần này cái mũi giở chứng phản chủ, kết quả dự báo thời tiết mất linh. Nhưng lịch trình đã duyệt, cung đã giương kiếm đã tuốt nên cứ thế mà tiến hành, dù tắm gió gội mưa đường sá lầy lội trơn trượt cũng có phần mất hứng.

7h sáng, còn đang say hồ điệp mộng, chú Dzê nhắn tin bảo con ốm, nghi là hắn mưa lạnh nhác đi. Tiếp đến chú Minh, có lẽ hắn là “yêng hùng” nên lần nào chơi đâu cũng ưa đèo bòng theo một “thuyền quyên” lạ mặt, đợi phút chót mới nói, chơi kiểu tiền trảm hậu tấu vậy khó anh em, bởi mục đích chính lần này là lễ Phật cầu an, trước đó ba ngày các huynh đệ đã chay tịnh kiêng rượu thịt (có chăng chỉ dám nhắm tí bia với hải sản), còn ông nào không nhịn được lén lút phạm giới xyz gì nữa thì chỉ tự mình và quỷ thần mới hay, nên tốt nhất để ba thằng xã viên hiện đang may mắn (hay là vô duyên?) chưa vướng vào nữ sắc thay mặt khấn vái cho cả hội năm mới gia đình vui vẻ thể thân mạnh khỏe tinh thần tươi trẻ dung nhan đẹp đẽ công việc suôn sẻ. Tên Minh nghe vậy bèn đánh bài chuồn đi ăn mảnh, thế là ban đầu nhân số đủ lập Thất tinh kiếm trận, rồi Lục hợp và cuối cùng còn Ngũ hành trận pháp, chả sao, vẫn vui.

8h lão đại nghênh ngang đến, mang theo túi thơ đủ giấy dó mực nho nhưng quên cha nó bầu rượu, phút cuối thi sĩ Đuôi Lươn và nhà thiết kế tà lỏn thời trang Huangkong Jean đèo nhau tới. Ra đầu kiệt, gã giám tửu kiêm tài xế Ding lão quái đã chờ sẵn bên con xe 7 chỗ. Vừa mới chạy đã thấy điều không ổn, vớ phải chiếc xe chức năng sấy kính hỏng, hơi nước trong xe đọng mờ gương, hạ kính xuống thì gió lạnh mưa tạt, nên đi như rùa, lão đại ngồi bên thành lơ xe bất đắc dĩ, chốc chốc lại nhoài người quờ tay lau nhoe nhoét cả lên.

Đi đường khác nên không ghé ngang Thủy Dương mua Biên Hồ hảo tửu. Về biển Thuận An, dọc quốc lộ 49B men theo bờ biển phía cửa Hòa Duân, quốc lộ gì mà hai xe né nhau phải lấn sát vào lề bùn nước văng tung tóe, trời mưa cảnh vật u ám hắt hiu, chả có gì ngắm nghía ngoài mấy cái đình làng từ đường với ruộng lúa nhà hoang đâm buồn, tán dóc chặp cũng hết chuyện, giải trí lui tới mỗi em Lệ Quyên má cao mi dài, tính ra đi về một bài nghe năm sáu lần đến nỗi thuộc luôn, vậy nên ngẫu nhiên hữu ích cho chương trình văn nghệ cuối ngày, “phương trời mình đi xa thêm xa, nghe vàng mùa thu sau lưng ta…”.

Tới Vinh Thanh ghé quán cà phê nhâm nhi săm soi Google Maps, ấy vậy mà cũng phải hỏi đường hai ba lần mới đến được nơi cần đến. Đường quá hẹp, xui xẻo gặp chiếc ngược chiều đúng cảnh hai con dê trên chiếc cầu, một con phải giật lùi cho tới khi nào có khoảng trống mới tấp vô nhường được, còn nếu đủ độ lì cứ việc thi gan cùng tuế nguyệt xem thằng nào ngon hơn thằng nào, bởi dzậy giang hồ mới có câu ăn thua mình gan, ai gan mình… thua hehe, may thay. Đi hết đường bê tông, rồi quẹo phải băng qua một dải cát độ mươi mét là tới sân chùa, cả bọn xuống xe hết kẻo vô mắc lún thì thôi rồi Lượm ơi.

Lúc này mới thấy cái dại, tại hạ đem theo cái dù, Huangkong Jean mang một áo mưa, còn lại đầu đội trời chân đạp dép hết. Lăng xăng chụp ảnh các kiểu, bên phải trước chùa là tấm bia đặt trên phiến đá ghi ba chữ Thúy Vân Sơn, nghĩa là núi mây biếc (thúy: xanh biếc), té ra lâu nay gọi Túy Vân không đúng dù cái tên Túy Vân (mây say) nghe cũng hay lắm, nhưng hợp hơn với nơi cao độ lớn chẳng hạn đỉnh Bạch Mã Hải Vân mây vờn. Bên trái trước chùa trong một bi đình nhỏ xíu như cái miếu là tấm bia đá ghi bài thơ Vân Sơn Thắng Tích vịnh cảnh đẹp của vua Thiệu Trị, đây là một trong hai mươi thắng cảnh chốn Thần Kinh, xếp hàng thứ chín.

Thúy Vân SơnThúy Vân Sơn
Thiệu Trị nguyên niên thập nguyệt cát nhật phụng (năm 1841)

HoLoTấm bia đặt trên tảng đá, trông xa tựa cái hồ lô

VanSonThangTich2
Vân Sơn thắng tích
Tích thúy toàn ngoan bất kế xuân
Đẩu long ẩn phục liệt lân tuân
Tuệ phong chung độ u lâm hưởng
Không vũ hương la pháp hải tân
Thụ luyến từ vân phù bích lạc
Kính xuyên tăng kịch tạp hồng trần
Thánh duyên phổ tế hàm quy thiện
Phật tích tăng quang tự hữu nhân
Thiệu Trị tam niên nhuận thất nguyệt (năm 1843)

Mấy chục bậc tam cấp thoai thoải dẫn tới cổng chính đề ba chữ Thánh Duyên Tự, vào hỏi thăm thì ra các thầy đi vắng cả, vậy là lần đầu viếng thăm lữ khách chưa có cơ duyên. Phật điện cửa đóng then cài, kiễng chân nhìn vào đậm nét cổ kính, hai bên hai hàng tượng thập bát La Hán rất đẹp, tiếc là không vào xem rõ được.

DuongLen

ThanhDuyenTuThánh Duyên Tự
Hai bên biển đề Thánh Duyên Tự có ghi:
Minh Mạng thập thất niên thập nguyệt cát nhật tạo (năm 1836)
Bảo Đại thập lục niên đại trùng tu (năm 1940)

NhaBiaBi đình
BiaTấm bia Minh Mạng thập bát niên (năm 1837)

MaiChua

SacXuan

HoaMaiMạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

LongDenRợp bóng cổ thụ

Khói ơi bay thấp xuống đi
Cho ta nắm lại chút gì thanh xuân
Ta đi trong cõi vĩnh hằng
Nhớ tàn cây nhỏ mấy lần rụng hoa
(Tuệ Sĩ)

HoPhapVi Đà hộ pháp

Hỏi đường lên tháp, ra cửa vòng trái men bên hông chùa, gặp mấy súc gỗ lớn nằm ngổn ngang, có lẽ đây là cây mít cổ thụ đốn mà không xin phép, bị chính quyền lập biên bản. Lên một đoạn là Đại Từ Các, cũng cửa đóng then cài, nhìn qua song là cả một vườn lá hoa khoe sắc.

GoMitXem bài báo “Cây mít khô và di sản

DuongLenDaiTuCac

Đường đời chật hẹp người chen lấn
Lối đạo thênh thang hiếm kẻ tìm

DaiTuCac2Đại Từ Các

Có bài thơ của thi sĩ Chu Khánh Dư đời Đường:
Đăng Huyền Đô các
Dã sắc tình nghi thướng các khan
Thụ âm dao ánh ngự câu hàn
Hào gia cựu trạch vô nhân trú
Không kiến chu môn tỏa mẫu đan 

Trên mạng có kẻ dịch rằng:
Lên gác Huyền Đô(*)
Lên gác quán nhân ngày tạnh nắng
Cổ thụ xa soi bóng bên hào
Người dinh quý tộc đi đâu?
Sau khung cổng khóa chỉ màu mẫu đơn
*Huyền Đô quán, nơi thờ Thái Thượng lão quân

BacMon

Bắc môn – Cửa sau hướng Bắc

Lên gần trăm bậc đá nữa đến Điều Ngự Tháp, sau tháp là một tòa nhà nhỏ bốn mặt thông thoáng kiểu nghênh phong đình, giữa có bàn nhỏ (nhìn có vẻ mới xây), ngồi đó phóng tầm mắt nhìn xuống đầm Cầu Hai nò sáo từng ô vuông vắn, khung cảnh lãng đãng mịt mờ như tranh thủy mặc, lão đại cứ tấm tắc tiếc hoài không mang theo hảo tửu, lại ướt át nên chẳng có hứng trải giấy khai bút đầu xuân. Chuyến này làm tà lọt che dù cho thằng Đuôi Lươn tác nghiệp, thằng này biết vậy nên giở trò nhõng nhẽo thấy ớn, phải chịu khó dỗ ngọt nó mới mong kiếm mấy bức ảnh đẹp minh họa cho bài này.

DieuNguThapĐiều Ngự tháp

Hoạt động nhiều mau đói, không bới gì theo nên chẳng còn gì bày trò, ngó nghiêng chụp vài bức nữa rồi hạ sơn, lúc xuống gặp một nhóm sáu bảy người nam có nữ có lốc nhốc mò lên, té ra cũng có kẻ “hâm” giống bọn này. Xuống tới sân gặp chiếc biển số 51F chở mấy thầy về, giá như về sớm mươi phút nữa thì hay, có dịp uống trà đàm đạo với tụi này rồi hehe, thế nên chỉ khẽ cúi đầu xin chào nhau giữa con đường tửu gia phía trước thiền đường đằng sau rồi xe ai nấy ra chùa ai nấy vô.

Doi đất họ Ding mất gần mươi phút mới cua vô trót lọt thì thằng 51F kia chỉ tới lui ba nhát đã trở được đầu dông thẳng. Anh em lục tục lên xe, chắc mẩm ra nhớ đường, ai ngờ đi quá mất tiêu, báo hại họ Ding loay hoay vần vô lăng gạt cần số rụp rụp cả chục lần tiến lùi chuẩn từng xăng-ti-mét, cộng thêm sự hỗ trợ đắc lực gã lơ Đuôi Lươn hò hét vung tay trỏ đông chỉ tây nên chỉ mất đâu gần một khắc (~15 phút) cũng quay đầu được, nghĩ họ Ding vất vả, sốt ruột mấy huynh đệ có nhã ý bảo thôi để mỗi người phụ tay xuống bưng chiếc xe xoay con bà nó phát cho mau, nhưng họ Ding nghiêm mặt nói tất cả cứ yên vị đó, không có “chuột bạch” lấy ai coi tui biểu diễn, hehe.

Liếc gương chiếu hậu thấy lão đại thần mặt ra, tưởng đâu nảy tứ thơ nào đắc ý lắm, sau về mới tiết lộ qua còm “Từ đầu đã đoán là mới học lái nên đi đường vòng và đi chậm cũng không thắc mắc gì, nhưng sau cú quay đầu xe đó bắt đầu thấy nôn ruột, chỉ mong về đến Huế cho mau. Nhưng chừng nào còn ngồi trên xe thì không dám nói chi hết, sợ nói ra gở miệng”, sặc cười, haha. Tuy nhiên sau chuyến du ngoạn Ô Khâu xã trưởng cũng có một bài từ theo điệu Giang Thành Tử đăng blog hội sau một thời gian dài mốc meo hoang phế.

Đăng Thúy Vân Sơn
Đương tiết Nguyên tiêu vãng Thánh Duyên
Vũ tỏa thiên
Hoa bế thiền
Hàn phố quy chu
Hải khẩu biệt thâm yên
Đăng đáo Vân sơn Điều Ngự tháp
Đầu mạo vũ
Bản vô thiền

Dịch ý:
Nguyên tiêu vãng cảnh chùa Thánh Duyên
Trời mây trỗi
Lối hoa đưa
Bến lạnh thuyền về
Cửa bể mịt mù mưa
Leo tới đỉnh non Điều Ngự tháp
Đầu mưa gội
Chẳng quen chùa

***

Mưa lạnh, thuyền neo bến buồn hiu, không có đồ tươi, bèn quyết định về Huế đánh chén, lần này đi ngả cầu Trường Hà ra quốc lộ 1A. Đến Hương Đồng tửu quán đã gần 2h chiều, tên nào tên nấy đói meo, rối rít giục tiểu nhị bưng ra rượu thịt ê hề, nhất trí rằng chuyến đi vui, chỉ tiếc viếng chùa gặp hôm Phật đi vắng, xem như chuyến tiền trạm cho mùa hè mang loa đàn xuống biển ở lại chơi thống khoái luôn, kể là thành công, nào cùng cạn ly. Nhớ hai câu thơ của thi sĩ quá cố Phương “xích lô” “Tục chẳng tục, tiên không tiên/ Lúc vui xuống phố, khi phiền lên non” phần nào chấm phá chân dung các huynh đệ Ô Khâu này vậy.

Chú Dzê huýt cái tới liền, họ Ding bèn tế nhị ngồi giữa chú Dzê thôn Chiết Bi và gã họ Đuôi làng Cự Lại, bởi một thằng chuyện chi cũng nói được và vấn đề mô cũng biết tuốt (Chi-cũng-Biết), làm thằng kia ngứa tai ngoác mồm cự lại, vậy là nổ ra những cuộc khẩu chiến trời long đất lở và hậu quả là hao bia kinh hồn. Thấy Dzê ta ngồi uống suông bèn nhắc ăn mồi đi chớ, đáp em cơm no rồi. Mọi người bảo ai có mặt là chia đều góp gió tuốt, hắn ta hậm hực nói rứa thì tui phải ráng gân ráng cổ mà đớp cho đỡ lỗ thôi, nói đoạn cắm mặt xuống ăn thật, ăn một chập chín mười con rô dăm bảy miếng gà nốc ba bốn chai bia liền chẳng chuyện trò gì, xong ngẩng đầu lấy tờ giấy lau miệng, thở:
– Hừ, ngon, tí nữa có share cũng không tiếc! (phóng tác… Chồng nhặt)

GaNuong

ChietBi&CuLai

Đại ca làng Cự Lại (trái) và trùm sò thôn Chiết Bi (phải)

Căng da bụng chùng da mắt, dưng mà họ Ding đã được cấp quota tới 20h, lâu lâu sổng lần quyết không để lãng phí, bèn kéo nhau đi hú hét xả bớt hơi men. Vô phòng mỗi tên mỗi kiểu tên dựa ngửa tên nằm kềnh tên ngấu nghiến gặm cái mic rền rĩ đến nỗi hoa lá chim muông trên màn hình hoảng hồn tan tác bay. Nốc thêm mấy be, mắt hoa lên đọc không rõ chữ lưỡi líu lại hát chẳng tròn vành, chán chê rồi mà vẫn còn dư thời gian, tuy nhiên oải hết cả lũ nên họ Ding tống tiễn về nơi đã đón hồi sáng.

Mai Chủ nhật lại nắng đẹp, ông trời thiệt là trêu ngươi bọn này quá đi mà!

 


Ghi lại kỷ niệm chuyến du xuân đầu năm 2016, có bằng cớ đàng hoàng kẻo có kẻ ghen tị bẩu là Google travel. Tiếc cái không có ai nhờ chộp đủ mặt năm huynh đệ, mỗi lão đại và Đuôi thay nhau làm phó nháy, chả nhẽ một cảnh post hai bức vẫn dư ra ba cái mặt nhìn đổ chán hehe.
KinhMoCứ 30 phút một lần, đều như vắt chanh

DaiTuCac

 

DieuNguThap2

Điều Ngự tháp, có tờ báo viết Điếu Ngư, lẽ nào sư lại đi câu cá?

NghenhPhongDinh

LaRoiNguoc

Người ra về có chút vương vấn nào chăng?
Ừ thì thôi 
cứ để lá rơi ngược phía mùa thu cho nỗi nhớ hoe buồn…
(Vũ Thanh Hoa)

CongChinh

Giới thiệu các huynh đệ:

Ding

Ding lão quái, giám tửu quan kiêm tài xế

Dzung

Dzũng Fan đại ca, Ô Khâu xã trưởng kiêm lơ xe

DuoiĐuôi Lươn thi sĩ kiêm thợ chộp đang tác nghiệp. “Tác nghiệp” đơn giản là thực hiện công việc chuyên môn nào đó, ngành nghề nào cũng có, chớ đâu phải thuật ngữ độc quyền của dân báo chí.

Rin

Nhà thiết kế mẫu tà lỏn thời trang cao cấp Huangkong Jean

Man

Tại hạ. Trước khi lên xe, đọc hai câu “kệ”:

Dẫu muốn ăn chay, không gặp “Phật”
Thôi về nhậu mặn quách cho xong

DamCauHai

Mịt mờ đầm Cầu Hai ngày mưa lạnh, thuyền buồn neo bến. Có kẻ nào khẽ giọng ngâm nga:

Cầu Hai sóng vỗ dập dồn
Có vài ngư nữ đem… buồm ra phơi

Lạ he, trời mưa phơi đồ, họa là điên.

HuongDong

Dze

DingNam

“Một dòng tin làm con tim hồi sinh
Một dòng tin làm con tim rạn vỡ
Giữa nghìn số, chờ mong riêng một số
Thăm thẳm giữa mây trời ai còn nhớ nhắn tin…”
(Vũ Thanh Hoa)

DzungHat

Ấm ức vì biểu diễn hai bài Còn thương rau đắng mọc sau hèMột cõi đi về thì cả hai lần bị lão chủ karaoke vô thay dây mic phá bĩnh, nên chỉ mới đạt mức “you are singer”, hổng có chịu đâu à!

Đố nghe giọng đoán ra người…
http://picosong.com/h8mY
http://picosong.com/h8mL
http://picosong.com/h8mu

NTMãn

Advertisements

Read Full Post »

Giới thiệu sơ về Khúc Quân tửu hữu (tức “Vua men” – xem bài thơ tự giới thiệu), viết theo lối Mẽo tên Quang họ Lê, cùng gia đình qua sinh sống ở vùng cao bồi Texas từ trước 1975 lúc mười mấy tuổi, là đầu bếp nổi tiếng một vùng, bây giờ “phóng hạ đồ đao” giao chuỗi nhà hàng cho đàn em quản lý, thảnh thơi rong chơi du sơn ngoạn thủy. Gốc Bắc kỳ, dòng dõi võ tướng triều [?] nên được gia truyền võ thuật, lại biết chơi nhiều loại nhạc cụ dân tộc như sáo, đàn tranh… Tình cờ quen lão xã trưởng Dzũng Fan trong một phố rùm (forum) chuyên đả kích luận điệu mấy thằng thân Khựa (mà cũng có thể bọn Khựa giả dạng), hai lão hợp công luân chiến múa phím chém tơi bời hoa lá, tại hạ quen qua từ đó. Toàn dân hành hiệp online, năng email chat chit dần thành chỗ thân tình. Quang Lê huynh rời quê hương từ nhỏ, viết lách đôi khi vẫn sai chính tả nên thường nhờ tại hạ review giùm, tuy vai huynh trưởng nhưng tính rất cầu thị. Thành phố đang ở chẳng có ma Việt nào chứ đừng nói người, nhớ tiếng mẹ đẻ nên mỗi lần gọi về cả tiếng đồng hồ, cho đến khi mỏi tay nóng máy cạn pin mới thôi. Qua vài bài đăng trong blog Ô Khâu, được lão xã trưởng tặng danh hiệu “Tây trù tửu lệnh” của Ô Khâu thi xã (nôm na là “vua bếp”, nghề của ổng), còn khen “tay này ứng tác thơ nhanh như máy”, cùng nhìn nhận tửu hữu này có tinh thần giữ gìn văn hóa lịch sử dân tộc cao và là một kẻ đa tài.

Mùa Thu năm 2012 về nước, hẹn ghé Huế chơi một ngày gặp huynh đệ hội Ô Khâu. Ba “tửu hữu thường trực” của hội nhận trách nhiệm lên kế hoạch chơi bời sẵn sàng đâu đó, thành phần gồm gia đình lão xã trưởng, Ding giám tửu, Bửu tửu hữu, Quốc tửu hữu và tại hạ, các huynh đệ nào không tham gia được thì gặp sau. Phu nhân lão xã trưởng từ đêm trước đã lụi cụi sắp sửa đồ ăn và một vò 5 cân Biên Hồ tửu mang theo, sáng đó 31/7 xã trưởng về sân bay Phú Bài đón, còn trên này giám tửu quan Ding lão quái và tại hạ chờ ở bến Tòa Khâm, thuê chiếc thuyền đôi rộng rãi, chốt lộ trình vài điểm chính còn lại tùy hứng, chơi đã thì về, tối đã đặt tiệc ở nhà hàng nổi Sông Hương chung vui cùng các Ô Khâu huynh đệ.

Tửu hữu Quang Lê đi cùng người bạn Mỹ bác sĩ tên Jay Ornelas, một cô em bà con tên gì quên mất tiêu và pác Tưởng già ở Hán Nôm Nghiên cứu Viện – đàn anh thân thiết của lão xã trưởng (chủ biên cuốn Chu Dịch nhân sinh quyết sách chỉ nam mà tại hạ thỉnh thoảng lôi ra lật ngẫu nhiên như bói Kiều) – chỗ quen biết từ 2007. Lâu chỉ nghe giọng Quang Lê qua điện thoại, nay gặp nhau ai nấy vui vẻ tay bắt mặt mừng. Hỏi ra có chuyện vui, vòng lên lão xã trưởng hoa tay múa chân ngỏ ý mời thưởng thức món Huế nổi tiếng, vào chễm chệ ngồi chờ, tới khi bưng tô ra mới té ngửa, ngờ đâu trải bao cuộc thăng trầm dâu bể mở đường sang tên đổi chủ, quán bún bò giò heo nay đã hóa bánh canh cá lóc, cô hàng thuở xưa (mến tài chàng hàn sĩ cố đô nên thi thoảng nàng lại âm thầm “khuyến mại” thêm cho vài cục chả lát huyết??) giờ lưu lạc phương nào?

Mãi hơn 9h30 mới xuất bến, dòng Hương Giang êm đềm trời xanh gió lộng khiến lòng người ai cũng phơi phới nảy hứng thi văn. Điểm đầu tiên ghé chùa Thiên Mụ, Tưởng huynh nhân dịp khảo cứu mấy bản gỗ khắc in kinh sách, bởi vậy dềnh dàng hơi bị lâu, xuống thuyền cũng đã trưa, mọi người đói meo bèn bày tiệc ra đánh chén, ngoài các món chính như gà xôi lại có các thức bánh đặc sản xứ Huế, ai nấy tấm tắc khen ngon làm Fan đại tẩu khoái chí cười tít mắt, báo hại lão đại nhà ta cứ nghếch mặt nhìn mãi nóc thuyền, massage một chập cái cần cổ mới trở lại bình thường, hehe.

DSCN0888

DSCN0880

DSCN0885“Chèo lan, thuyền gỗ sa đường
Hai đầu sáo ngọc tiêu vàng giúp vui
Ngàn bình rượu đã sẵn rồi
Chở theo mỹ nữ, mặc trôi con thuyền”
(Giang thượng ngâm, Lý Bạch
Bản dịch Trần Trọng San
)

DSCN0896Mộc bản khắc in kinh sách

DSCN0899Chữ viết rằng:

Kiếp xưa đã vụng đường tu
Kiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi
Dầu sao… “đeo nhẫn” lỡ rồi
Lấy thân mà trả nợ đời cho xong
(Truyện Kiều, Nguyễn Du)

Xong bữa vừa tới lăng Minh Mạng, cả nhóm rời thuyền dạo bộ, tránh cái nắng mùa thu nực nội dưới tàn cổ thụ trong lăng còn gì thích bằng. Hồi nhỏ người thân bạn bè của gia đình ghé Huế đi tham quan các di tích thắng cảnh nên tại hạ cũng chịu khó tìm tòi sách báo đặng làm “hướng dẫn viên”, nhưng mấy ai thăm một chỗ hai lần, lâu quá không có dịp ôn luyện nên mớ hiểu biết chắp nhặt nay quên tiệt, thậm chí đập cho mười búa cũng không còn nửa chữ để dở trò ba hoa, cũng mang tiếng là dân Huế, dị quá. Đây là lần đầu Quang Lê huynh ghé Huế, đến chỗ nào cũng rảo cho kỳ hết lủi tận cùng xó xỉnh lăng chùa miếu mạo, chộp hình lia lịa rất chi là thích thú.

DSCN0926“Nhất diệp đề thi xuất cấm thành
Tùy nhân thù họa độc hàm tình
Tự ta bất cập ba trung diệp
Đãng dạng thừa xuân thủ thứ hành”
(Hựu đề Lạc uyển ngô diệp thượng, Thiên Bảo cung nhân)

Uốn quanh la thành là lạch nước thả đầy sen, hoa đã tàn theo mùa hạ chỉ còn lại những tán lọng xanh đong đưa trong gió. Tích xưa có nàng cung nữ chôn mình chốn thâm cung, tháng ngày mòn mỏi trôi qua chẳng hề biết đến mùa xuân ngoài ấy, đành ký gửi tâm tình thả theo dòng nước, vời vợi dõi theo mà ước gì mình được như chiếc lá kia thỏa sức trôi xa, dù chẳng dám mơ kẻ hữu duyên vớt được. Nhờ ơn quân vương không ngăn dòng nên bỗng một hôm chiếc lá đề thơ có người hữu tình họa lại, âu cũng là duyên trời định sẵn.

“Hoa lạc thâm cung oanh diệc bi
Thượng Dương cung nữ đoạn trường thì
Quân ân bất bế đông lưu thủy
Diệp thượng đề thi ký dữ thùy?”
(Diệp thượng đề thi tòng uyển trung lưu xuất, Cố Huống)

DSCN0933Mát mặt anh hùng khi tắt gió
Che đầu quân tử lúc sa mưa”
(Vịnh cái quạt, Hồ Xuân Hương)

DSCN0951Ding lão quái, Cuốc huynh, Bửu huynh, Tưởng huynh, tại hạ, Quang Lê huynh, Jay và lão xã trưởng

Tính là tới ngã ba Tuần cắm lại nhâm nhi hát hò, nhưng nhà thuyền bảo khúc đó nước sâu lại chảy xiết không neo được, bèn chọn một bờ sông thơ mộng tấp vào tắt máy, mở đầu chương trình văn nghệ tặng Quang Lê huynh Ngày về của Hoàng Giác: “Tung cánh chim tìm về tổ ấm, nơi sống bao ngày giờ đằm thắm… Nhấp chén men say còn vương bóng quê hương, dừng bước tha hương lòng đau”, bài ca nói lên tâm sự của một người con tha hương ngày trở về thăm đất mẹ, với ngón đàn điêu luyện của cầm thủ Bửu. Lão xã trưởng cao hứng đích thân biểu diễn bài tủ Còn thương rau đắng mọc sau hè, Quang Lê huynh độc tấu tiêu mấy bản nhạc cổ truyền, các huynh đệ đều tưng bừng góp vui. DSCN0996Điểm cuối ghé thăm điện Hòn Chén, đây cũng lần đầu tại hạ tới đây, khuôn viên nhỏ, cảnh quan u tịch, không gian phảng phất linh thiêng huyền hoặc, có vài huynh đệ xin xăm, Bửu huynh xóc trúng quẻ Hạ, vậy là suốt quãng đường về cứ bần thần không yên than thở có chi không hè, ai bảo anh lỡ xin rồi còn rên rỉ cái nỗi gì, hehe. Nhưng tính đến nay đã ba năm xui đâu chả thấy chỉ hên nhiều cái, bởi vậy mới có câu “Đức năng thắng Số”, nếu cơ Trời huyền vi bói ra nhất định đúng thế thì thôi thà trói tay vươn cổ ngồi chờ cho rồi chứ làm quái gì được nữa.

DSCN0962

DSCN0966

DSCN0973

DSCN0969

DSCN0955Hai tên già đồng nghiệp

Thuyền về bến 16h30, đi cả ngày mệt, mọi người về tắm rửa nghỉ ngơi một lát rồi 18h nhập tiệc. Chiều tối vài tửu hữu kéo tới: Đuôi Lươn, pác LXHiền, ĐVXuân. Do còn phê nên chỉ rôm rả được vài tuần bia đầu, từ đó về sau cái đầu nó lãn công đếch chịu nhớ, chẳng biết về nhà lúc nào. Định bụng là sáng mai đi tiễn nhưng đuối quá, không sao ngóc đầu lên nổi nên đành nhắn tin cáo lỗi rồi dưỡng thương tiếp vậy. Lão xã trưởng cũng ngủ quên, lọt tọt phóng qua thì nhóm Quang Lê đã đi từ bảy đời vương.

DSCN1025Chào tạm biệt, hẹn gặp lại

  ***

Năm 2013 Quang Lê huynh về, gặp lúc sân bay Phú Bài đang sửa, ở lại Đà Nẵng một đêm rồi bay ngay, không ra kịp nên tiếc rẻ hẹn dịp sau. Đầu hè năm nay 2015 dẫn một đoàn hơn chục bà đầm Mẽo về khoe vẻ đẹp đất nước con người Việt Nam, sẽ ghé Huế ngày 3/4, nên báo trước Ding tửu hữu chuẩn bị, hội này ham la cà mua sắm, lịch trình thay đổi xoành xoạch khiến bọn làm tour kêu trời, Quang Lê nhờ cô em tại hạ đặt giúp một tour tham quan vài danh thắng xứ Huế và đi mua sắm trong vòng một ngày, còn vụ giao lưu cuối ngày họ Ding đã thiết kế chu đáo tại Thủy Triều quán đầm Chuồn, lại có dàn ca Huế cho mấy vị Mẽo thưởng thức. Đăng thông báo triệu tập trên trang Facebook Ô Khâu, điểm danh tham dự có lão xã trưởng, Ding giám tửu, chú Dzê, chú Tọp, Đuôi Lươn. Họ Ding bon chen ngồi taxi với mấy em mặt hoa da phấn nước hoa điếc mũi, mấy tên còn lại nhét hết vào xe Bửu huynh phi về, còn Phú Minh và Phú Tiến bận việc xuống sau.

Bửu huynh thay cái mic mới tốt hơn, lại cẩn thận đem hai cây guitar phòng khi đứt dây, nhưng về miền sông nước nên nhất định không mang quả Godin xịn mới tậu (thà ướt cả người còn hơn để đàn dính một giọt), tới quán cả bọn khệ nệ khiêng loa vác đàn vô đấu nối, xong gảy thử phát tiếng ỉu xìu như mèo già động dục, điện không đủ công suất cho loa, mất con bà nó hứng.

Xe lớn vào đầm Chuồn không được, phải sang taxi hai chuyến mới đưa vào hết đoàn khách của Quang Lê. Họ Ding đã bố trí hai dãy bàn tây riêng ta riêng ngồi cho thoải mái, Quang Lê qua bên này với anh em còn họ Ding sang bên kia giao lưu mời rượu. Các vị khách Mẽo rất khoái chí món ăn, đặc biệt là tiết mục ca Huế, kéo nhau ôm vai bá cổ lên đáp lễ quan khách bài gì nghe giới thiệu là dân ca Texas. Khách trong quán thảy đều thích thú và tò mò không biết cái bọn nhôm nhoam đủ loại người này đâu tới. Độ hơn tiếng thì đoàn Mẽo về nghỉ ngơi, mấy em ca Huế cũng biến luôn, bây giờ mới là đoạn vui chơi thoải mái của hội Ô Khâu, nhưng không gian thì rộng, người thì đông, điện thì yếu, hát hò đàn địch phải ráng sức mệt, nên quyết định chuyển tới một quán không xa ngoài lộ. Lần này điện đóm tha hồ, guitar so tiếng đàn bầu đàn nhị, thật là muôn phần thống khoái.

CaHueCa Huế

DanCaTexasDân ca Texas

Hiep2

Hiep21Hiệp 2

Xong hiệp hai bác Bửu về trước, số còn lại kéo về resort ra bãi biển chơi tiếp, Quang Lê huynh trổ tài thổi sáo, có bài Về quê của Phó Đức Phương, tiếng sáo ngân nga hòa cùng sóng biển rì rào gửi vào không gian mênh mang lời nhắn nhủ thiết tha day dứt “Thiếu quê hương, thiếu quê hương ta về đâu?”…

MandaraQuang Lê, Dzê, Tọp, Đuôi Lươn, NPMinh, Tiến “tùng”

  SaoRuou Dich“Nhà ai tiếng sáo thoảng bay
Gió xuân đem giãi khắp nơi Lạc thành
Nghe lời Bẻ liễu đêm thanh
Ai người không chạnh mối tình cố viên?”
(Xuân dạ Lạc thành văn địch, Lý Bạch
Bản dịch Trần Trọng San
)

NPMinh chở mấy vị kia về trước, còn lão xã trưởng, tại hạ và LPTiến chơi thêm lát nữa rồi taxi lên, đêm không trăng mà nhãn thần lão xã trưởng sánh ngang cú vọ bắt ngay tại trận mụ sứa khá bự nằm phơi tênh hênh trên bãi, sống chết khuân về cho bằng được. Tới nhà hình như cũng 2 giờ sáng, xe mấy anh em gửi vẫn còn đó, bọn này chuồn về ngủ hết, chìa khóa quên mang theo, điện thoại lại hết sạch tiền, gọi cửa sợ nhà mất ngủ nên tính kéo mấy bao hàng chú em thuê trọ (trong nhồi đầy áo chống nắng với bao tay) ngả lưng đánh giấc, nghe rột rẹt mấy con khuyển hàng xóm đua nhau sủa quá trời, trong nhà biết bèn mở cửa lôi cổ vào.

Chiều qua mở hội nghị tổng kết rút kinh nghiệm vụ, tuy còn đôi chỗ chưa vừa ý, nhưng có thể nói là thành công rực rỡ, “rực rỡ” đến nỗi chiều nay tại hạ phải tắt điện thoại núp kỹ, cũng nhờ vậy mới có thời gian điểm lại trí nhớ, bởi căn bệnh lười nên để “ba thu dồn lại một ngày” dĩ nhiên entry phải “dài ghê” rồi , nếu bỏ quên tình tiết nào nhờ các huynh đệ bổ sung giùm cho.

20150415_183138 VanNghe DoaMa“Anh chã…”

Bài tường thuật dừng tại đây, huynh đệ Ô Khâu thi xã chúc Khúc Quân tửu hữu luôn vui-khỏe và hẹn sớm gặp lại!

Mời xem thi phú các huynh đệ Ô Khâu ở đây.

NTMãn

Read Full Post »

Ban đầu, giám tửu quan Ding lão quái ĐXNgọc đưa ra sáng kiến tổ chức tại Viên Thông cổ tự, mồi chay và bia mua đem lên, nhưng phút chót kế hoạch thay đổi, địa điểm và thời gian vẫn là trưa thứ Bảy tại Chiều Quê tửu quán miệt châu Ê lăng Khải Định. Thiếu gã giám tửu buổi tiệc cũng kém vui. Riêng tên Hương Lúa tửu hữu tự biết kém tài sức yếu nên đã âm thầm tự rút khỏi hội hai năm nay rồi, nên mặc nhiên không gọi nhắc hắn nữa, tùy hỷ.

Lần này trúng ngày 7/3, giám tửu quan Ding lão quái bận ở nhà giữ hai thằng giặc con cho phu nhân hắn rảnh tay ăn chơi cả ngày, gọi đặt trước bà chủ quán mãi không được, thế là Ô Khâu xã trưởng PADũng và tân lễ quan NTMãn lọc cọc chạy lên sớm xí chỗ đẹp. Hôm trước lão xã trưởng coi bản đồ thấy tít trong kia có cái hồ lại có cả quán xá, nên hai huynh đệ dzọt vô coi thử tính sưu tầm thêm tụ điểm, đường vào xấu, ổ gà ổ vịt nham nhở, hồ trông cũng khá thơ mộng nhưng không thấy tửu quán nào, lại trở ra.

20150307_105523

20150307_105443

Lát sau tửu hữu ĐBThành mang lên hai vò nhỏ Miêu táo tửu và một vò lớn Ba Kích tửu, lão xã trưởng lận trong bị hai vò nhỏ Biên Hồ tửu và một bầu Ama Kông, thích bia uống bia muốn rượu có rượu, sau đó chàng thi sĩ Hồn Lỡ HNAPhương và thằng bạn tới, sau lát nữa là LPTiến tửu hữu, cuối cùng là đàn sĩ HTBửu hì hục khuân vào nào guitar, nào loa, nào micro và cả giá cắm mic, cứ như tổ chức live show. Còn ba tửu hữu mới đầu ừ à rồi nhưng cuối cùng báo bận hết. Tổng cộng 7 huynh đệ.

Đã dặn đi dặn lại mang giấy dó bút lông đi, nhưng cuối cùng lão xã trưởng vẫn quên, cây bút khắc đá cũng rớt mất luôn nút Power, lại loay hoay thế quái nào đánh rơi bầu Ama Kông làm mẻ miệng rượu chảy lênh láng. Tửu nhập thi xuất, lão xã trưởng ngẫu hứng mần bài thơ gì đó mà cứ “ngộ” với “năng” sặc mùi Phật pháp, huynh đệ toàn đệ tử “Trư Ngộ Năng” chỉ mê tửu sắc nên cóc hiểu gì ráo, rồi lão biểu diễn liền hai bài nhạc Trịnh, hành anh em vỗ tay chí chết, haha…

20150307_124347

Tình hình là quá vui, trước khi nâng cốc dành một phút tưởng nhớ đương nhiệm giám tửu quan, cả bọn rôm rả vì phen này tha hồ nốc thoải mái chứ không phải vêu mõm chờ cái thằng quan giám tửu keo kiệt kia rót cho mới được uống, chuyện trò hát hò mãi tới chiều mới giải tán, chòi bên cạnh có mấy chú nhóc dỏng tai nghe thích quá bưng ly qua giao lưu suốt.

20150307_131211Đồ nghề

20150307_132506Lắp đặt

20150307_132417Thử âm thanh

HaoTuuHảo tửu

GaDoiGà đồi

TomSongTôm sông nướng

20150307_131255Khai mạc tửu hội

20150307_133931Mở màn văn nghệ

TienLe(Nức nở) “Tiêu rồi còn chi đâu em ơi…

***

Hậu tửu hội…

Hai tửu hữu LPTiến và NTMãn rồ ga chạy theo lão xã trưởng muốn hụt hơi, lão này rượu vào phi xe nhanh hơn ngựa, hình như muốn mở tour du lịch khám phá nên đường nhựa không đi cứ nhè đường rừng mà lủi vào, rốt cuộc cả ba lạc vào vùng nào đó thấy san ủi tùm lum bụi đỏ mịt mù, tìm quanh quất một hồi không biết đi lối nào đành phóng lên đỉnh đồi thông, trải áo mưa ngồi rót Ba Kích tửu ra bát lớn (mà lão Dzũng đã tiện tay cầm về) nốc một chập, mãi thấy có người đi ngang bèn hỏi thăm, thì ra là sân golf Thủy Dương, đã ngà ngà mà nó chỉ đường ra ngoẹo ngã này rẽ ngã kia bố ai nhớ, nhớ thằng đệ VTSơn thổ địa bản xứ bèn nhờ nó ra dẫn đường, lại kéo về nhà nó làm thêm chặp nữa.

SanGonTDHồ nước ở sân golf Thủy Dương (camera ĐT bị lỗi mất tiêu cự – PADũng)

Lão xã trưởng say chuồn về trước, về ngang cầu vượt lại nhớ thằng đệ NPMinh, liền ghé vô nhà, lên thiền phòng là chỗ tiếp quý khách (lẫn quái khách như cái lũ Ô Khâu này) ngồi khoanh chân bồ đoàn nốc bia luận kiếm, thằng này huyền đai tứ đẳng karate còn hai thằng chỉ giỏi võ học qua… truyện kiếm hiệp, bên thực tế bên tiểu thuyết nói chuyện vênh nhau bỏ mẹ, hehe.

Lê la mãi hơn 12h khuya mới về tới nhà, quái, bình thường rẹt rẹt mà sao tối nay tối nay loay hoay cả mươi mười lăm phút không sao mở khóa được, đành đánh thức cô út xuống mở cửa. Như mọi lần tửu hội thành công rực rỡ, nhưng công lực tích lũy bao lâu chỉ qua một buổi tửu hội là thất tán sạch sẽ, nằm tới gần chính Ngọ mới dậy nổi, thấy cu Thành nhắn, đã khen thầm thằng này công lực cao cường dậy sớm dữ a, thì ra “Hôm qua tau có góp tiền không rứa?”, tiên sư cái thằng này hỏi gì khó thế, reply “Tau chỉ nhớ tau có góp, vì thấy rỗng túi”, hehe, đoạn buông điện thoại ngủ tiếp.

20150307_093836Thị phạm

20150307_095349

20150307_094102Cũng học đòi múa may

20150307_095148Nghỉ tay giải nhiệt

20150307_095312Ngất ngưởng

WP_20150314_001

Xã viên NTMãn

Read Full Post »

Túy bút

Chiều cuối tuần, mưa rơi rả rích, tan sở người ta chỉ muốn mau mau trở về căn nhà ấm áp. Nhưng cả tuần mệt mỏi mà chiều thứ Sáu không tự thưởng đôi chút thì cứ áy náy thế nào, cảm thấy “không phải” với bản thân mình. Bởi vậy nên cuộc đời cứ mãi loay hoay…

Quái lạ, ngày thường tấp nập mà sao hôm nay mãi gần 5h cái điện thoại vẫn cứ im lìm, nguy cơ ế chỏng chơ. Thôi thì bữa em không tới thì chịu khó anh sang vậy, chưa kịp nghĩ xem nên dụ tên nào thì cửa sổ chat nhấp nháy, lão xã trưởng gạ trời thế này mà ngắm mưa thì còn gì thú bằng, cuống lên không kịp reply vội giơ ngón tay ra dấu ok kẻo lão bất đồ đổi ý thì toi.

Bút đàm chán lão xã trưởng nổi cơn ngứa tay múa bút, liền đội mưa kéo về nhà lão, trải giấy mài mực ngâm bút để sẵn nhâm nhi đợi hứng, Phú Tiến tiểu đệ đề nghị xã trưởng viết tặng bài Đề đô thành nam trang, tại hạ cũng đua đòi bảo tặng bài Lương Châu từ, nhưng tới lượt thì xui cái gần hết mực, bèn sáng kiến lấy ít thiêu tửu hòa vào chỗ còn lại, nhưng vẫn không đủ cho một bài thất ngôn tứ tuyệt hai mươi tám chữ.

Với chút mực này nên chọn hai câu thơ đặc sắc nào nhỉ, bình thường cái đầu đã có phần lẫn cẫn, nốc diệu vào lại càng thêm lú lẫn, nghĩ mãi, điên tiết cốc cho nó phát, liền phọt ra hai câu tuyệt hay…

Nhưng sáng nay “đối chứng” mới phát hiện ra người xin nhớ nhầm tên bài thơ (Cẩm sắt chứ không phải Vô đề, cũng của tác gia đó), còn người cho mắc lỗi chính tả (nhầm một chữ), hahaha, đúng là… túy bút, ai từng đọc Tiếu ngạo giang hồ hẳn nhớ ngay đến đoạn này: “(…) lão hăm hở xách thùng rượu của Ðan Thanh tiên sinh lên đổ xuống đất thành một vũng lớn. Ngốc Bút Ông dầm ngọn bút vào trong vũng rượu viết lên tường bài “Bùi tướng quân thi”. Cả 23 chữ bút pháp đều rất tinh thâm. Nhất là chữ “như” tưởng chừng muốn phá bức vách bay đi“.

Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thì dĩ võng nhiên
(Cẩm sắt – Lý Thương Ẩn)

Bức mới được “đền” lại, nét chữ coi vẻ nghiêm ngắn chỉn chu, chắc bởi lão xã trưởng không dụng túy công (chỉ bình loạn chơi, chớ có tin, vì xin thú thật tại hạ là loại… “mù chữ”, keke)..

NTMãn

Read Full Post »

Thật là đáng rủa cái tên nào đặt tên cho hội này là Ô Khâu thi xã, tuồng tích là từ một vò rượu Gò Đen (Long An) của một chú em gửi tặng. Từ dạo đó đến nay, cả hội chả bao giờ được uống rượu Gò Đen nữa mà cứ đại hội to, nhóm họp nhỏ đều lấy rượu Thủy Dương chị Lan ra mà tẩn. Thế nên có kẻ không hiểu, cứ phải gọi là Thủy Dương tửu hội, sao lại gọi là Ô Khâu hội?! Thôi thì cứ lấy cái nghĩa vườn đào ban đầu mà làm tên hội vậy…

Lần này nhân dịp từ Sài Gòn ra Huế, giám tửu quan tui mới quyết tâm kiếm được vò rượu Gò Đen để nhóm thêm cho ngọn lửa Ô Khâu tửu hữu một thời le lói, nghe nói là vừa rồi có làm được một trận thư hùng.

Bước đầu là tìm hiểu, Bến Lức – Long An chỉ cách Sài Gòn có chừng 40km, tui cũng đã có đi ngang ba lần nhưng không thể mua được rượu Gò Đen chính hiệu, mua ngoài đường thì hoàn toàn không tin tưởng. Vừa rồi thuê xe đi Vũng Tàu, ngồi nói chuyện tào lao với ông tài xế, may thay, quê ông chính hiệu , đặc sản rượu Gò Đen. Mặc dù gia đình ổng không còn nấu rượu nhưng ổng hứa sẽ biếu ngay 10 lít rượu Gò Đen nấu tại lò nổi tiếng.

Đúng hẹn là 6h sáng ngày hôm sau ra bến xe vòng xoay Nguyễn Tri Phương nhận hàng, nhưng vì đi Vũng Tàu về mệt quá nên không ra được. Mất công bạn của ông bạn phải đi gửi dì Tư bán hàng ở chợ. Lại một sáng hôm sau nữa, ra bến xe Nguyễn Tri Phương, gọi điện tìm dì Tư; ở trong góc chợ. Bả nói cứ đến đó hỏi dì Tư là có, mà làm sao tìm được dì Tư giữa một lô lốc các dì bán hàng đầy chợ, Hai Ba Tư Năm… gì cũng có hết,… Quyết tâm alô lại lần nữa, tai bà thì lãng lãng, giọng mình thì khó nghe, gọi điện đến lần thứ tư bà quyết định: con cứ đứng ở góc đường, dì xách ra cho. Cuối cùng thấy một bà già râu tóc bạc phơ, dáng người đậm đậm, hiền lành phúc hậu, xách hai tay hai bịch rượu nặng trịch đi ra. Gặp mình bà nói ngay, sao hôm qua không ghé lấy, thôi, cầm đi về mà uống. Mình đã chuẩn bị sẵn 50 lạng, nói đưa biếu bà uống café, bà nhất quyết không nhận: “Của bạn bè bay gửi cho nhau, ai mà lấy tiền!”.

Sau cùng là đến đoạn chuyển ra Huế, mình quyết định chỉ mang 5 lít về Huế, để thưởng thức và nhóm hội, chứ chi phí vận chuyển cao, mà nhiều quá, ra nhậu bê bết thì tệ. Vậy là xách 5 lít đi biếu ông bạn, mà rượu ngon phải biếu bạn hiền, và bạn biết uống rượu, chứ đưa cho thằng nào về nó ngâm thuốc bóp chân thì phí cả một cặp. 5 lít mang về Huế không thể đi máy bay vì rủi ro rất cao nên phải đi gửi xe, lại phải chạy 10km ra bến xe miền Đông, gặp xe Phi Long Huế gửi em nó về, hai ngày sau hẹn gặp, chi phí gửi 100k cho 5 lít rượu.

Bây giờ thì em nó đang trên hành trình ra Huế trên xe đò Phi Long, hy vọng là em nó đi đường bình an, hẹn ngày làm ấm môi mềm anh em dịp 2/9 này.

ĐXNgọc

Read Full Post »

Sau hai lần “trù bị”, trưa qua Ô Khâu chính thức mở tửu hội tại vùng châu Ê đón Quang Thắng tửu hữu Hán Nôm Nghiên cứu Viện chốn Hà thành có chuyến điền dã xứ Huế lấy tư liệu làm luận văn về thể chữ triện. Đang viêm họng đến mất tiếng, sốt, ho lùng bùng ù lỗ tai, không có Ô Khâu tửu hữu nào thế giúp cái chân lễ tân nên phải cố mà đi, thông báo gọi điện nói không ai nghe rõ đành nhắn tin. Cuối cùng cũng quy tập được cả khách lẫn chủ đủ nhân số bày Thất tinh kiếm trận.

Bày hai bàn, bàn này bày rượu thịt (dưa môn bóp, tôm sông nướng, cá lấu nướng, gà chỉ ê hề toàn sản vật trong vùng), bàn kia trải giấy dó mài mực bút lông để sẵn, tửu hứng vào mạch văn thơ tuôn dào dạt, chén chú chén anh đàn ca chán chê lại xúm vào xin chữ múa bút tưng bừng quán tranh.

Quan điểm tại hạ chơi thứ gì phải có sự hiểu biết nhất định về thứ đó, treo mà mù chữ thì treo làm quái gì, giống cái bọn trọc phú, nhưng Thắng tửu hữu bảo treo như tranh vậy thôi và hứa sẽ tặng cho một bức (loại mang đi triển lãm), thế thì OK.

Có ku Bá Thành lần đầu giữ chức giám tửu quan, hắn ta lấy làm hãnh diện nhiệt tình thực hiện vai trò giám tửu tốt đến nỗi anh em ai nấy đều phê lướt khướt. Diệu vào ngẫm nhân sinh thế cuộc đa đoan, mấy tên chọn chữ này chữ nọ thằng chữ Tâm thằng chữ Nhẫn, giám tửu quan Thành hình như xin cả một cuộn toàn chữ đại triện tiểu triện về thích chứ hiện nay diện tích “phủ xanh đất trống đồi trọc” của nó chỉ mới ngang bắp tay trái, còn khiêm tốn lắm, haha…

Lễ tân quan nghĩ nếu là mình thì biết chọn chữ gì đây, lấy quách chữ Thế mà thích vào cái bàn tọa thượng lên cho bõ ghét, nhưng khốn nỗi ở chốn hiểm địa í thì làm gì dám khoe khoang, thói đời có của đẹp hàng hiệu mà không khoe được, ôm cục tức anh ách lâu ngày nổi ung càng mau chết, mí lại có gan thích chữ đấy mà lại không có gan khoe thì cũng vứt đi chả đáng mặt anh hùng hảo hớn tẹo nào, nét mặt vừa tươi lên đã vội xịu xuống, ý tưởng tắt ngóm ngay từ trong ý nghĩ, hehehe!

Tửu hội kết thúc thành công tốt đẹp!

Read Full Post »

(Lu) loa truyền thi hữu :

Với tài năng thi phú của thi hữu Khúc Quân tức Quang Lê, cộng thêm tài nấu ăn thơm lừng tận nửa vòng trái đất, bản xã thấy cần dành cho thi hữu Quang Lê một tước vị xứng đáng trên Ô Khâu thi đàn.

Cân nhắc suốt mấy ngày bản xã mới chọn được mỹ hiệu sau:

TÂY TRÙ TỬU LỆNH KHÚC QUÂN

Xin mở ngoặc vài chữ:
– “Khúc quân” là “vua men”, “chàng men” (nghe qua đã muốn liếm mép).
– “Tửu lệnh quân” là người giữ lệnh rượu. Lệnh đã ban ra ai không uống sẽ bị phạt gấp đôi, và trong thi xã thì lệnh rượu cũng là lệnh thơ, ai không nối được vần thơ cũng sẽ bị phạt rượu!
– “Tây trù quân” là ông chủ bếp Tây.

(Lão khất cái mười túi đây rất háu ăn nên đặt ra cái chức này hòng lấy lòng ông chủ bếp Tây đó, hehe…)

Chức vị này có hiệu lực kể từ thời điểm đăng entry này.

Ô Khâu Xã trưởng
(Đã ký)
PADũng

Read Full Post »

Older Posts »