Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Chiều Chủ nhật 26/6/2016 trên đỉnh Bà Nà, sau một tua cưỡi máng trượt, lão huynh chợt nhận thấy chỉ toàn những trò trẻ con chán ngắt, bèn quyết định ra cáp treo hạ sơn trước, không đợi bọn cơ quan nữa.

Lúc xếp hàng ở ga Morin, huynh vô tình đứng lẫn vào một đoàn thanh niên đặc phong cách Đại Hàn, trong đó có một nữ nhân mặc y phục nâu đen nền nã, vóc dáng Á Đông siêu chuẩn. Đẹp, tất nhiên rồi !

Thỉnh thoảng cô em lại liếc nhìn huynh.

Bana-Lagande-26-06-16

Quái lạ!

Không biết lão già bộ dáng tướng cướp bặm trợn, mặt đỏ lừ màu rượu Ama Kông này có chi cho mỹ nhân để ý he? Giá như hồi còn đi học thì không nói, dung nhan lão huynh hồi đó (không phải gáy) cũng thuộc hàng “soái ca” khối 12 Quốc Học cơ đó, hehe.

Nghĩ mãi không ra, muốn vò đầu bứt tai mà sợ thành con khỉ King Kong, đành lẳng lặng theo nhóm đó vào ca bin ngồi cắm mặt nhìn xuống khe núi suy nghĩ.

Cáp chạy hồi lâu mới sực nhớ ra.

Euréka! Đầu đuôi là thế này, khi vào nhà hàng Le Lagande Buffet kiểu Pháp, lão huynh thấy ở cửa vào có một em tiếp tân người Pháp chân dài, bộ dáng thanh tú yểu điệu, đẹp, hiển nhiên rồi, nhưng kiểu Tây. Khi đó lão huynh không ngại bị chê thô lỗ mất lịch sự, rút điện thoại ra bắn luôn em nó một pô.
Trong khi ăn lại thấy một em phục vụ bàn người Pháp phốp pháp nhưng mặt mũi cũng khá dễ thương (đây là đặc điểm của phụ nữ phương Tây, khác với phương Đông mình thân hình phốp pháp thì mặt mũi thường cũng phát phì theo), huynh cũng chộp luôn vài nhát.
Lối ra lại có một em Pháp đứng tiễn, tuy nhan sắc không bằng em lối vào nhưng cũng không đến nỗi tệ, bèn mượn hơi men nhờ chú em Cao Tuyên Úy đồng nghiệp chụp thêm mấy bức hình kề vai em đó.

Phải rồi!
Chắc em Đại Hàn đang ngồi đối diện trong cabin đã để ý quan sát những hành động của lão huynh khi đó, nên giờ cũng đang muốn lão huynh thể hiện í mà.
Nhưng thật khốn khổ, cái máy điện thoại của huynh là hàng 2nd-hand dùng chỉ vài tiếng là hết pin, khi sáng lúc xếp hàng lên cáp đã lỡ đọc tin tức hơi nhiều, nên khi đó máy tắt ngúm rồi. Ngó quanh muốn mượn điện thoại của tên đồng nghiệp nào chụp, nhưng lỡ xuống trước còn đâu.

Kết quả các đệ và muội chỉ được chiêm ngưỡng tấm hình giai nhân Pháp, còn người đẹp Đại Hàn khi xuống ga thoắt đã bóng chim tăm cá.

Tiếc hùi hụi mà vô kế khả thi, xong tuồng!

Xã trưởng

 

Advertisements

Read Full Post »

[v/v phong tặng mỹ hiệu trong Thi xã]

 

Với tài năng đàn địch siêu quần của cầm thủ Hoàng Bửu, bản xã thấy cần dành cho cầm thủ Hoàng Bửu một tước vị nghe thật vang dội trên Ô Khâu thi đàn.

Nay nhân dịp cầm thủ Hoàng Bửu sẽ nhận cây đàn của Khúc Quân tửu hữu gửi tặng, bản xã mới nghĩ ra được mỹ hiệu sau:

 “TIÊU TƯƠNG CẦM THỦ HOÀNG BỬU TIÊN SINH”

Ai chưa hiểu ý nghĩa mỹ hiệu này xin đọc lại Tiếu ngạo Giang hồ, chuyện:

Tiêu Tương dạ vũ Mạc Đại tiên sinh

Chức vị này có hiệu lực trên Ô Khâu thi đàn kể từ thời điểm đăng entry này.

Ô Khâu Xã trưởng
(Đã ký)
PADũng

Có thơ rằng:

Bửu kiếm trao tay người tráng sĩ !
Bửu cầm xin tặng Bửu tiên sinh !
Tiêu dao tiếu ngạo giang hồ chí

Dạo khúc Quảng Lăng tửu hữu tình.

Read Full Post »

Chiều nọ ngồi cùng mấy huynh đệ Ô Khâu, Tiến “tổng biên”, tức Tiến “tùng” – giọng ca bass của hội kể vừa rồi ra đảo Sơn Chà (đảo Ngọc, hòn Chảo) tham khảo công trình điện mặt trời ngoài đó để sắp tới thi công cho các tiền đồn vùng sâu xa hiểm trở, thích quá, có nhã ý mời hội chơi chuyến, tài trợ chi phí thuyền bè, ăn nhậu anh em chung sức. Công ty nó và lính biên phòng là chỗ thân quen, có mối quan hệ từ cấp bộ tư lệnh xuống tận các đồn, hay làm các công trình cho bên quân đội, đã vài lần rủ tại hạ đi cùng đến mấy đồn A Lưới mà chưa có dịp, lần này không lên núi mà xuống biển. Định đi liền cuối tuần đó cho nó máu nhưng lão xã trưởng có giỗ nên hoãn lại tuần sau. Tuần sau tới lượt Tiến “tùng” bận đi hầu mấy anh Hà Nội vào, lại dời lui tuần nữa. Hắn muốn rủ càng đông càng vui, nhưng ý một số anh em khác và cả tại hạ thì muốn gói gọn hơn, để ý nhiều lần đi đông là y như rằng ngồi túm tụm trò chuyện theo từng nhóm, ngay trong cùng một cơ quan còn vậy huống chi đủ loại người làm nhiều nơi lắm ngành nghề lại chưa quen nhau bao giờ, loãng. Lên kế hoạch nếu đông người thuê xe to, chục người thì hai chiếc là đẹp. Tuần này vẫn có một số huynh đệ bận không tham dự, điểm lại cũng được bảy tám anh em. Minh đường chủ Gasukei một chiếc, Ô Khâu giám tửu họ Ding rủ một tên đồng nghiệp có xe riêng đi cùng, tên này lại kéo thêm tên khác, trong bàn nhậu lại thêm hai ba tên vỗ tay hùa theo đòi đi, kết quả phình ra một tá người, nhồi nhét sáu người vô chiếc bốn chỗ đã khó, huống chi có vài tay quan chức béo ú. Bảo Đuôi Lươn kiếm chiếc mô tô chạy về quách, xong lên Hải Vân chơi luôn, để hắn chạy một mình thì buồn, mà sáng thứ Bảy lão đại và tại hạ dính quả seminar không đi sớm được, lưỡng lự chưa biết tính sao, nhân số đã điểm, chỗ ngồi đã kín, đành cắn răng xung phong ở nhà hoặc bắt xe bus về sau vậy. Tối thứ Sáu họ Ding báo lại cái nhóm kia có một tên đổi ý, thế là cả bọn cũng đồng loạt rụt vòi theo, chắc là trong lúc tửu hứng vậy thôi, tỉnh men nghĩ lại núp hết. Toàn la to bỏ chạy, thế cũng tốt, còn bảy vị Ô Khâu thuần chất do nhà tài trợ Tiến “tùng” làm trưởng đoàn. Tiến lấy xe công ty đi, vì không cùng lúc nên chia làm hai chuyến, chuyến trước đi sớm dọc đường lo mua sắm hậu cần, chuyến sau chờ hai lão già xong xuôi là chỉ việc phóng về ngay. Tới 7h sáng họ Ding gọi, báo có việc đột xuất tháp tùng đoàn lãnh đạo bộ đi kiểm tra thông tuyến mở rộng quốc lộ, nghe cụt hứng. Tiến “tùng” gọi liền sau đó, ủ rũ bảo kế hoạch nhân sự cứ thay đổi xoành xoạch, hay hoãn sang tuần sau nữa? Chỉ thị cung đã giương căng đạn đã lên nòng, cứ thế tiến hành, tuần sau thể nào lại cũng có đứa lèng èng cho xem, đi cho mấy đứa giờ trò nhõng nhẽo ở nhà nó thèm. Vậy là chuyến đầu chỉ có ba mống, Tiến “tổng biên”, Thành “tango” và Đuôi Lươn thi sĩ xuất phát lúc 8g. Minh “karate” thì chờ hai lão ca, buổi seminar kết thúc hơn 9g30, thế là ba anh em vi vu vọt về. Đường quốc lộ vẫn làm chưa xong, có chỗ xếp hàng nối đuôi nhau chạy rù rù, thường đi nhanh chỉ hơn tiếng mà lần này mất gần những hai tiếng mới về tới, cũng gần chính ngọ. Lý do họ Ding vắng mặt chẳng ma nào tin, thường lặn lội kiểm tra hiện trường chỉ cỡ vị thị lang nào đó thôi, mà cho dù có đích thân ngài A# đương kim thượng thư bộ Công đọc lệnh cũng khoai, sao bằng tiềng cồng nữ “tể tướng” nhà hắn, hehe. Nghe Tiến kể vị đồn trưởng bảo chúng mày hâm hay sao mà giữa trưa đi đảo, ai mà muốn, do kẹt chứ biết làm sao giờ. Dù cả bọn đói meo nhưng phải tranh thủ từng phút vì buổi chiều sóng to thuyền không chạy được, để qua đảo rồi ăn trưa vậy. Xe đầu đã sắm sửa đầy đủ chu đáo, năm cân Biên Hồ hảo tửu, năm thùng bia, ba con gà kêu quang quác, bánh trái ê hề cùng một số thức nhắm, khuân hết lên lên thuyền từ sớm. Ghé trạm biên phòng làm thủ tục và lấy thêm áo phao rồi khởi hành.

DoDacHành trang thăm đảo

DoiCatDoi cát, nơi ghé vào trạm biên phòng đăng ký

XeDau

2LaoGia

SongVoÀo ào mũi thuyền chẻ sóng

Bởi không biết bơi nên khi đặt chân lên thuyền đã hỏi thuyền chủ áo phao, cái tròng cẩn thận cái nữa hờm sẵn dưới chân cho yên tâm. Ngồi đằng mũi sóng dập dềnh bọt tung trắng xóa rất đã. Lần đầu tiên ngắm đèo Hải Vân từ hướng biển, thật đẹp, chân đèo toàn là ghềnh đá nghìn năm vẫn hoang sơ, dường như thấp thoáng sau lùm cây có một vài động khẩu, sống ở đó quả là chốn thế ngoại tiêu dao. Lão đại khoái chí hoa tay múa chân ra hiệu vừa tức cảnh xong mấy câu thơ, oh yeah!

TauHoa“Tàu anh qua núi”

20150606_130118Xa xa cầu dẫn vào hầm

HamThongGioCửa thông gió hầm Hải Vân

RaBienNúi giang tay vẫy chào

MuiKhem

MuiKhem2Mũi Cửa Khẻm

Suốt hành trình chỉ ớn nhất một đoạn sóng mạnh thuyền cứ nhảy chồm chồm, anh em nhờ thuyền chủ cước bộ vững vàng lấy chai nước khoáng cắt đôi làm hai cốc bia dã chiến và đập cho ít đá, thuyền chủ nhờ họ Đuôi giữ cần lái giúp, thuyền bỗng tròng trành hẳn, nghĩ bụng mẹ chả lẽ số mạng mình trải bao ba đào trong bồn tắm không việc gì hôm nay lại phó thác vào tay kẻ “tiểu nhân” sao trời, chỉ ba phút mà ngỡ chừng nửa tiếng, hú hồn.

DonBienPhongĐây rồi, Sơn Chà!

ThuyenVao Bồng bềnh khoảng bốn mươi phút đến nơi, thiếu tá đảo chủ chờ sẵn từ trước, níu thuyền cho mọi người dỡ đồ đạc vô. Bày bữa trưa muộn và nâng ly mừng chuyến đi suôn sẻ. Ở đây đóng một trạm biên phòng, quân số chỉ dăm người, nhưng hôm nay khá đông vì có vị đồn phó dẫn chục chiến sĩ trong đồn tăng cường ra xây dựng công trình gì đó. Đường lên đồn dốc ngặt, bậc cao và hẹp, mỏi cứng cả đầu gối, phải nghỉ một nhịp mấy phút mới leo tới đồn, mới thấy cái sự vất vả của anh em lính khi cả hai người chỉ khiêng được mỗi bao xi măng hay cái cọc bê tông đúc sẵn lên tới nơi. Nếu cứ lên thoai thoải như kiểu núi Ngự Bình thì đỡ, bám víu cây cối cứ men lòng vòng rồi cũng tới đỉnh, đây chỉ 235 mét nhưng hầu hết vách đá dựng đứng, cứ cắm cúi leo chứ ngẩng lên nhìn nản ghê, chỉ cách có đôi ba bậc thôi đã thấy ngay cái phao câu thằng đi trước. Bởi vậy dù biết có ngọn hải đăng trên đó cũng xin vái, hẹn lần sau thời gian rộng rãi dành hẳn một ngày sáng trèo lên chiều trụt xuống cho lành.

AnTruaBữa trưa muộn cùng chúa đảo

DonBienPhong2

QiangDienĐảo sử dụng toàn bộ năng lượng mặt trời

Chúa đảo bố trí nơi cất hành lý, sắp xếp làm gà qué đâu đó rồi dẫn cả bọn xuống biển bắt nhum và đục con gì tên gọi đùn đụt – gọi theo tên địa phương – một giống sò như hàu sống bám vào đá, mang đồ đục đẽo cùng hai cái bao tải, lội men theo bờ đá qua mé đảo bên kia. Không biết bơi mà nghe nước ngang ngực là vãi, nhưng đã ra tới đây không đi thì phi hảo hớn, mặc áo phao cho bọn nó đưa đi. Chưa hết, còn phải trèo qua một bãi đá cheo leo gập ghềnh, sẩy chân cái ngủm củ tỏi như chơi, căng thẳng dò dẫm từng bước, cần có thằng vịn mới được, giá có cái mũ bảo hiểm thì yên tâm hơn chút. Qua đó rồi đảo chủ mới bảo dốt quên không lấy chiếc thuyền thúng chèo qua cho nhanh, tiếc công liều mình gì đâu.

BoDaBiển xanh, cát trắng, nắng vàng
Hoang sơ vẻ đẹp ngỡ ngàng chốn mơ
Dập dìu đôi én ngẩn ngơ
Hỏi nhau “phải bạn khách thơ đến rồi?” (NPMinh)

Nhum Kết quả thu hoạch cũng kha khá, hơn chục con nhum và quá nửa bao tải đùn đụt, thấy thế chứ phần đá nhiều hơn phần ruột, chỉ ngang đó không ham nhiều vì còn phải lội về. Tiến “tùng” cứ lo lão đại không đi nổi, bởi thấy lúc lên đồn phải ngồi nghỉ lại mấy lần, tại hạ gạt phắt bởi tin lời lão đại (vẫn thường khoe khoang) thể lực mình tốt lắm, y như rằng lúc bơi về bị chuột rút, nhăn nhó thừa nhận huynh già thật rồi. Thôi thì ráng chờ vài năm nữa về hưu tập dưỡng sinh luôn một thể vậy. Còn tại hạ tới khi hai chân dẫm lên bãi cát rồi mới lên giọng giảng giải cho chúng nó biết kỹ thuật bơi cao cấp như nào, tức là mặc áo phao cẩn thận, nằm ngửa thả lỏng toàn thân lềnh bềnh cho thằng kéo thằng đẩy, đảm bảo không hao sức tẹo nào, chỉ để ý kẻo sóng đánh lật sấp, hehe.

ChuotRutLâu nay những tưởng sức rồng
Ngờ đâu mấy bước đã gồng… hết hơi
Giữa lưng chừng núi chơi vơi
Nhưng mà ta mệt, nghỉ ngơi đã nào (LPTiến)

Mấy manh chiếu được trải dài từ khách sảnh ra tới hiên dọn cơm tối mà vị anh nuôi là trung tá quân y đã chuẩn bị tươm tất đâu vào đó. Trước khi nâng cốc là màn chào hỏi, báo cáo vị đồn phó chỉ huy cao nhất trong mâm hôm nay có đoàn khách ra thăm, nói danh tính chức vụ qua một loạt, tới lượt trưởng đoàn Tiến “tùng” giới thiệu đây là Ô Khâu hội, tùm lum tá lả từ tổng biên doanh nhân thi sĩ vũ sư võ sư nhà ngâm kíu và bằng hữu của đám này, tại hạ. Có mấy tô ốc hấp đủ loại anh em chiến sĩ buổi chiều vớt về và món gà đá hon mặn chát, đảo chủ ân cần gắp từng miếng gà vào chén từng người, công nhận gà chọi chính hiệu, vừa cứng vừa dai, trệu trạo nhá cả mươi phút rồi trợn mắt nuốt, tưởng đâu trôi luôn cả cục yết hầu. Không khí rôm rả, nhà lính nhiệt tình hiếu khách, lại là chỗ có mối quan hệ nên thêm phần trọng thị. Cấp bậc trong quân đội phân biệt rõ ràng, anh em chiến sĩ chỉ uống đúng một lon bia, ăn xong đứng dậy tự dọn dẹp nghỉ ngơi mai còn dậy sớm, bởi ngày làm việc chia thành hai ca, từ sáng sớm tới 9g và từ 3g chiều trở lui vì trời quá nắng, chỉ ngồi lại mấy vị sĩ quan tiếp anh em. Cơm rượu xong xuôi, đảo chúa hô “bây giờ bắt đầu hiệp hai”. Quái, ở đây còn chỗ nào nữa mà đi? Thì ra dọn xuống cái sân đất phía dưới trải chiếu vuông bốn góc, ở giữa dựng củi đốt đống lửa lớn, đem mấy con đùn đụt ra nướng, nhum bổ đôi lấy ruột hòa rượu uống. Lúc chiều có vòi bác đảo chúa cho thử con nhum sống, nên khi làm nhum bác í gọi vào múc đút cho, không hề có vị tanh tao gì, beo béo ngon lành. LuaTrai

NuongDunDutNướng đùn đụt

DaNang.2jpgPhía bên kia Đà Nẵng lên đèn

Đồn có guitar, đảo chủ không biết chơi nhưng lại mê gõ trống, mỗi khi văn nghệ văn gừng lại lôi nồi niêu xoong chảo ra, bảo trừ đồ inox ra còn bao nhiêu đồ nhôm tao gõ móp hết cả, tưởng anh em không tin bèn đưa tay cho xem, rõ hai cườm tay nổi cả cục chai tướng. Cu Thành bèn hứa có hai cái trống, sẽ gửi tặng một cái. Rất tiếc dịp này thiếu đàn sĩ, giá có bác Bửu mang đàn loa mic đi thì còn xôm biết chừng nào. Cu Thành “tango” dù là đệ ruột ông Quý guitar nhưng vì tư chất mê rượu thịt hơn nhạc lý nên chả sở đắc được mấy tí từ danh sư, dặn nhỏ mi cứ dập dềnh thế thôi, không ai để ý đâu, quả thật anh em gào đủ bài mà chả ai để ý cái thằng nó gảy đúng sai mặn nhạt thế nào, miễn phát ra tiếng là được. Mà công nhận cái thằng có dáng, ôm đàn cứ như người lớn.

OmDan

Gần sáng có bóng đá nên anh em chiến sĩ trải một loạt đệm dài giữa phòng khách nằm xem. Ngồi đâu tới 3g sáng tại hạ với Tiến “tùng” chen vô ngủ cùng anh em, mới có chợp mắt chút xíu đã sáng, bị lôi đầu dậy uống cà phê. Một ấm lớn hãm đầy nụ vối tươi non nước xanh óng ánh, làm tan cơn khát sau một đêm tưng bừng, đảo chủ bảo gì chứ ở đây vối không thiếu, thích thứ này khi nào tao gửi vào cho. Công nhận tửu lượng nhà lính cao cường, có mấy vị hôm qua chiến đấu tới cùng sáng vẫn dậy thật sớm khiêng vác tỉnh queo, còn nhìn hai thằng cười cười.

Caphe   LongChim

DonĐắc Tây giang nguyệt nhất thủ
Ngăn ngắt biển xanh gió lộng
Ào ào sóng bổ đầu thuyền
Bao lâu Đảo Ngọc nẻo xa nhìn
Nay hội Ô Khâu chợt tới
Đảo vắng nghìn năm đứng đợi
Thi nhân một buổi neo thuyền
Vò vò vại vại chuốc triền miên
Rượu hứng thơ ngâm tứ chuyển[1]

Ngồi trên đồn phóng tầm mắt nhìn ra biển cả, vọng gác có tầm quan sát bao quát cả một vùng rộng lớn, xa xa bờ biển bên kia rõ hình dáng các tòa nhà cao tầng của Đà Nẵng. Không khí trong lành, gió mát lồng lộng, lão đại dạt dào thi hứng hoàn thành xong bài thơ rồi múa bút chép tặng.

Đồn biên phòng lưng núi ẩn rừng xanh
Đường lên trạm lồng chim treo trước ngõ
Trấn vịnh Hàn quanh năm lồng lộng gió
Đêm lửa hồng đàn vỗ tiếng bay cao
Đảo tuy nhỏ tấc biên cương không nhỏ
Nhớ Hoàng Sa đất cũ ở đâu nào
Mà giờ đây man mác khuất thương đào
Để lớp trẻ đời sau ôm hận
Kìa Đà Nẵng tưởng thị thành lân cận
Mà hoang vu một chốn vẫn riêng ta
Vẫn yêu đời tiếng hát lời ca
Giữa biển trời bao la bát ngát
Bàn trà sáng hóng cơn gió mát
Ngắm tàu thuyền đôi chiếc ngang bơi
Biển mình đẹp lắm ai ơi…View

DaNangĐà Nẵng ban mai

Chúa đảo quê Hà Nam, tên Thắng, tính tình vui vẻ hào sảng và có khí chất ngang tàng dân biển. Xa “mặt trời” nên cũng có phần du di chứ ở đây không kỷ luật chặt chẽ như trong kia mấy giờ phải thức dậy mấy giờ tập thể dục mà tự chủ động công việc. Ông ra đây được năm năm, gắn bó với hòn đảo này, hàng năm ngoại trừ dịp nghỉ phép còn hầu như không rời đảo, ngay cả mấy vụ họp hành trong đồn vào dự xong là đòi ra ngay và luôn, không thèm ở lại Lăng Cô chơi. Kể mùa này thì thích thật chứ đến mùa đông các cửa phải đóng kín mít kẻo gió giật tung, suốt ngày ngồi trong phòng nhìn bốn bức vách buồn nẫu ruột, gặp cả tháng sóng to gió lớn thuyền không ra được, chẳng có ai ghé thăm hay hàng tiếp tế gì, xơi toàn đồ khô với đồ hộp, nhưng tao sợ nhất là…. hết diệu, mỗi lần như thế quay quắt còn hơn mong thư nhà nhớ người yêu. Chiều qua để lại con gà để sáng nấu cháo, nhưng mấy tên dậy sớm đói bụng đã tẩn mì gói trước nên số kiếp nó vẫn chưa dứt, còn hai anh em dậy sau cùng đảo chủ ba người ăn mì gói thịt bò kèm rau cải mầm hái ngoài vườn. Vò năm cân hảo tửu từ chiều qua loáng cái đã gần nhẵn, dốc ngược còn hơn phần tư cân, đảo chủ chiết vào ấm trà mời hết cho trọn tình trọn nghĩa, mấy vị kia sáng không uống vô, Tiến “tùng” làm ba ly rồi thôi để còn lái xe, thấy nhiệt tình vậy mà để ông độc ẩm cũng kỳ, đành gồng mình tiếp chiêu, cứ “Tất Thắng” một chén “Viên Mãn” một chén thế mà cạn nhách. Mấy vị kia cứ đòi xuống bãi ngồi chờ, nhưng thật ra ở đồn nhìn xuống thấy ngay thuyền tới hay chưa, mãi 8g30 thuyền mới ra, đảo chủ đi tiễn khách, người cứ lâng lâng, phải bám chắc tay ông xuống kẻo nhào đầu phát thì khốn nạn, kêu sắp xây tay vịn rồi, lần sau chú mày ra yên chí. Minh “karate” chở Thành “tango” chạy trước, bốn anh em đi sau, lão đại xì xồ hỏi Tiến “tùng” biết lái xe lâu chưa, hắn dương dương đắc ý xòe năm ngón tay rõ to, tưởng thâm niên năm năm ai dè xe tuy cũ nhưng bằng thì mới tinh, mới có năm tháng chớ mấy. Nắng trưa nóng gắt mà dường như mặt lão đại có tái đi một tẹo, còn bao công trình ngâm kíu chưa thực hiện, rõ là tour du lịch mạo hiểm. Ghé vào quán bà Sửu ăn trưa, vừa nhai vừa ngủ gật. Về nhà cuối giờ Ngọ vẫn còn lãng đãng, tắm qua loa rồi lăn ra ngủ như chết. Sáng thứ Hai vẫn còn hơi nhức mỏi. Đợt sau Tiến “tùng” dẫn nhóm công ty cũ ra chơi, chắc lại theo chuyến nữa. Hẹn gặp lại em, đảo Ngọc – Sơn Chà!

NTMãn


[1] Câu gốc là “Tửu hứng thi ngâm cú đối”, mấy cậu ở đồn nói không hiểu vì xài chữ Hán nhiều quá, vậy nên sửa lại, và cũng để thuận với điệu Tây Giang Nguyệt hơn – PADũng.

Read Full Post »

Không biết tự bao giờ, khi nghe hai từ nhạc Trịnh”, trong tôi lại trào dâng từng câu hát, từng lời tự sự rất sâu sắc, nhân văn của ông. Từng ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn là nơi chan chứa những niềm vui, nỗi buồn và cả những đam mê, khát khao về cuộc đời, về kiếp người, về quê hương!

Nhạc Trịnh có đa tầng cảm thụ, ta có thể nghe một cách sang trọng ở Nhà hát lớn Hà Nội hay lãng đãng nơi phòng trà Tiếng tơ đồng Sài Gòn. Có thể phiêu diêu đất Nhật, và cũng có thể len lỏi vào giấc mơ đêm của cô gái làm nail mệt mỏi ở quận Cam, Hoa Kỳ.

Nhạc Trịnh đó là những lời tự sự về cuộc đời, về cuộc tình, về kiếp người nhưng đa phần là những lời động viên cho cuộc sống có ý nghĩa:

“Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng, em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh…”

“Sống trên đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi…”

moi-ngay-duoc-nhin-thay-cuoc-doi-hinh-anh-1_YKZA[1]

Nguồn: Internet

Tôi thường cảm nhận Trịnh theo một góc khác, bình dân, chân chất. Đó là những hôm nghêu ngao đàn hát với những người bạn sinh viên trên cội rơm yên bình ở làng Láng Hà Nội. Đó cũng là chén rượu cay một đời tôi uống hoài cùng ông bạn già trên đồi Vọng Cảnh trong chiều tím Huế. Đó còn là góc phố Sài Gòn với bia lạnh lắc-xê và những trầm lắng khi vang lên câu hát “trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi’’. Thành phố đã ngủ say, bạn bè ngồi đó, trong cơn chếnh choáng lại thấy niềm tin yêu, tìm thấy nghị lực sống qua từng câu hát của Trịnh.

Những hôm đàn hát với bạn bè như thế, tôi thường đố chúng bạn rằng, đối với Trịnh từng ca từ, từng dòng nhạc đều là những nỗi đau, nhưng nỗi đau nào là lớn lao nhất trong đời Trịnh. Bạn bè tôi suy luận đủ kiểu, còn tôi, tôi tếu táo cho rằng đó là câu hát: “Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm”. 

Để rồi sau cuộc vui  tôi thường tự kiếm tìm và suy ngẫm. Tại sao từng câu hát, từng lời ca của Trịnh Công Sơn lại có thể chạm đến trái tim người ta sâu sắc đến vậy, hầu như ông trải mình qua những nốt nhạc khi viết về quê hương, về hòa bình, về tình yêu, về cuộc sống và nó thường được cảm thụ với ý nghĩa sẻ chia thắm thiết, nhân hậu.

Ít khi thấy Trịnh than thở về cuộc đời mình. Từ những lời sục sôi những ngày xuống đường ở Huế hay những bài ca da vàng: hát trên những xác người. Dù là cuộc tình đã qua vẫn không níu kéo, không ta thán “Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa… ”.

Một người như Trịnh, trải bao thác ghềnh, qua bao kiếp người, mà lời ca, mà tiếng hát vẫn là những lời yêu quá cuộc đời này.
Một con người như thế thật đáng trân trọng.
Một nén hương trầm cho ngày giỗ của Trịnh Công Sơn.

ĐXNgọc

Read Full Post »

Chuyện mãi bây giờ mới kể…

Một chiều mát trời nhậu món dương nhục thang, Đuôi Lươn thi sĩ nói Huyền Không tự liên hệ cuối tuần này lên gặp lấy yêu cầu làm website, rủ cả bọn đi cùng. Bèn chat rủ thêm Ding lão quái, bảo lâu nay rượu thịt ngập mồm rồi, cũng nên tìm chốn thiền môn ăn bữa cơm chay cho tâm hồn nó thanh sạch bớt, đã hẹn hò đâu đấy, sáng thứ Bảy cu cậu lễ phép vòng tay xin vợ đi chơi, vợ hắn chả hơi đâu mất công đi trộn lẫn gạo với thóc, chỉ tống cho thằng giặc con, giao hẹn cứ tắm rửa dỗ ăn xong xuôi tươm tất đâu đấy rồi ông muốn đi đâu tùy, nhưng vậy cũng đồng nghĩa với toi nguyên cả buổi sáng, còn đi với đứng thế quái nào được nữa nên đành luyến tiếc ngậm ngùi nói lời cáo lỗi.

Đó là một sáng cuối tuần năm 2011, sắc trời âm u như sắp đổ mưa phùn, chẳng nhớ cụ thể tháng nào nhưng hình như vừa chớm Đông, bởi xem lại mấy bức hình anh em đều mặc áo khoác.

Café một lát, lão đại Dzũng Fan cưỡi con Chém Gió (Air Blade) đỏ chót mới tậu nghênh mặt đón gió vi vu phi tới, không quên kẹp theo vò Biên Hồ hảo tửu còn hơn lưng nửa. Họ Chou coi bộ sùng Phật pháp lại còn khá “duy tâm”, thấy mang hảo tửu đã tỏ vẻ không ưng cái bụng, lại gặp con rắn chết nghênh ngang nằm vắt ngang đường đi, lo lắng bảo điềm không hay, nhăn nhó mấy bác mang rượu đi làm “ô nhiễm” cửa Phật, nói vô duyên thằng này không đạt “Phật tử nhân dân” thì cũng phải “Phật tử ưu tú” chứ chả đùa, hehe.

Đường lên Huyền Không Sơn Thượng khá xấu, đồi núi mới san ủi lồi lõm chỗ dốc chỗ trũng, bụi đỏ mịt mù, tới con đường rẽ vào chùa, họ Chou ngoái đầu dặn dò hai tên chạy sau nên cẩn thận vì đoạn này gồ ghề, còn biểu diễn lạng chỗ này né chỗ kia, chưa kịp dứt lời đã sỉa bánh lăn kềnh mẹ nó cả người lẫn xe, cả hai thằng bị xe đè nằm yên một đống không cựa quậy chi được, chỉ dịch thêm chút nữa thôi là được mẻ tắm suối, hai vị kia phải giúp dựng xe lên mới lóp ngóp bò dậy, đất sạch phủi phủi vài cái xong, chứ vào chùa bẩn thỉu nhếch nhác cũng khó coi.

Gặp Giới Đức thượng tọa trụ trì, nói chuyện một chập phương trượng đại sư phát hiện ra Đuôi Lươn là con của cố nhân quen từ trước 1975, cả mừng vỗ bốp phát rõ kêu lên đầu thằng cu, một luồng nhiệt lực rần rần lan từ đại huyệt Bách Hội xuống tới Hội Âm rồi trào ngược trở lên, Đuôi Lươn ta đột nhiên mặt đần thối nọc thè ra dài cả thước ná thở im lìm dăm phút mới rùng mình hả mồm hớp một hơi chân khí tỉnh người trở lại.

Xong việc đi quanh quất vãng cảnh chùa, khuôn viên rộng rãi thoáng đãng, bằng sức người cải tạo cả một vùng sơn dã, tuy là cảnh nhân tạo nhưng khá đẹp, chỗ nào cũng có treo thư pháp quốc ngữ, tao nhã và có ý thơ. Quay về, một chú điệu lễ phép tới mời dùng cơm trưa, vào thấy mấy dãy bàn khách ngồi đầy, thì ra ngẫu nhiên gặp hôm cúng kiếng chi đó. Chỉ bốn huynh đệ ngồi nguyên một cái bàn dài, đồ ăn bày la liệt, nhìn qua thấy là lạ, quái, răng mà gà giống gà cá cũng giống cá ghê ri trời?! Đuôi Lươn mượn một cái ly trà nhỏ, nghiêng vò rót rượu mời nhau, khai đũa thử một miếng, ui chà, là cá thật gà thật, thế mà cứ ngỡ đồ chay giả mặn, thì ra chùa này theo hệ Phật giáo Nguyên thủy (trước gọi là Tiểu thừa), ăn mặn, tha hồ đánh chén no nê. Xong còn ra đồi thông ngồi chơi ngắm cảnh cả tiếng nữa mới chịu về. Lúc trả cái ly không quên cọ rửa kỹ tới muốn tróc cả men, hehe.

HuyenKhong2

HuyenKhong1

Có phải bọn này láo toét dám to gan khi mạn đức Phật hay sao mà đường về phát sinh lắm quái sự, hai thằng đi một đoạn bỗng nghe lật sật chao qua đảo lại, lốp sau xẹp lép, tìm mấy quán sửa xe đều nghỉ cả, thằng dắt thằng đẩy lên dốc Thiên Mụ hộc xì dầu, gặp thằng đệ Đuôi Lươn chạy trước xa mà điện thoại hắn lại hết pin nên gọi cầu viện không được, ì ạch lê lết chừng hai cây số mới tìm được chỗ sửa. Tới lượt Dzũng Fan đi sau chợt có đứa nhóc vụt ngang liền vội vàng phanh gấp, xe quay một vòng 180 độ hơi bị đẹp rồi húc đánh rầm vào trụ cổng nhà người ta, người ngợm may không bị gì nhưng hỡi ôi cái xe mới cáu hôm nay xách đi khoe đã bể tan tành gương chiếu hậu, vành tuy hơi quẹo nhưng may vẫn còn miễn cưỡng chạy được. Họ Chou luôn mồm than vãn bởi uống rượu ở chùa mới bị thế, thề từ nay xin chừa, nghe ngứa cả lỗ tai, chỉ mỗi thằng Đuôi Lươn không hề hấn gì, chắc nhờ được ông thầy đả thông kinh mạch lúc nãy chăng??

Đuôi Lươn ham chơi biếng làm, quả website Huyền Không bỏ lơ, sau dần cũng trôi đò luôn, nên mấy anh em không còn dịp nào ghé thăm lần nữa. Chiều nay gã họ Chou vào gửi thiệp hồng, ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã 4 năm, lần lữa mãi đến bây giờ mới kể lại chuyện ngày xưa.

HuyenKhong3

HuyenKhong4

Read Full Post »

Hỡi các thành viên Ô khâu thi xã!
Tửu hữu nào họa bài Đăng Bạch Mã sơn hay nhất thì sẽ có phần thưởng là một vò Biên Hồ hảo tửu có thủ bút bài thơ của xã trưởng.

chay

ĐĂNG BẠCH MÃ SƠN
Bất thác kỳ quan Bạch Mã san
Kỷ tằng lập bích tái thiên quan
Mãn khê điếu bích thâm lâm mật
Toản thạch phi lưu bộc bố hàn
Viễn vọng hải vân lam khí phát
Đình chiêm đài thực phế lâu tàn
Hoại kiều bất khả hành xa khí
Thủ túc đồng huy kiệt lực phan
LÊN NÚI BẠCH MÃ
Chẳng hổ kỳ quan Bạch Mã ơi
Mấy từng vách đứng dựng lưng trời
Chen khe bám vách rừng xanh phủ
Khoét đá tuôn dòng thác bạc rơi
Xa ngắm biển mờ mây khói tỏa
Ngẩng trông lầu đổ vách rêu rời
Hư đường thôi chẳng cầu xe cộ
Bốn cẳng leo lên… mệt nhớ đời

(Lần thứ nhất, tháng 5/1995, lúc chưa làm xong đường ô tô)
PADũng

Trong cuộc nhậu đêm qua (5/11), vò hảo tửu đã chính thức thuộc về tửu hữu Tiến “tùng” với bài họa sau:

Từng bước dạo lần bậc thang mây
Sương mù bảng lảng bóng hàng cây
Con đường khúc khuỷu sương in lá
Bậc đá chông chênh lối lấp mây
Thác bạc rì rầm dòng nước đổ
Ngũ Hồ man mác đỗ quyên vây
Thi nhân mấy kẻ hồn mơ mộng
“Nhân giả nhạo sơn”(*) ấy núi này

(*) “Trí giả nhạo thủy, nhân giả nhạo sơn”: Kẻ trí vui chơi nơi sông nước, kẻ nhân vui chơi chốn núi non (sách Luận ngữ). 

KhoaiMon

Còn đây là vài vần vui vẻ trong buổi hội ngộ huynh đệ Ô Khâu trưa hôm đó tại Chiều Quê tửu quán vùng Châu Ê:

Nắng mùa đông lọt tàu lá chuối
Chút chân tình gửi lá khoai môn
Lâu rồi mới ghé Kiều thôn
Dáng o con gái vẫn lồng lộng xuân

Xã trưởngQuý “tọp”

shit penis

Read Full Post »

Căn cứ hợp đồng và tôn trọng hợp đồng phải là cơ sở của mọi quan hệ kinh tế !

Giữa tuần vừa rồi, Bộ trưởng Bộ GTVT lại một lần nữa “trảm” giữa trận tiền; nhưng lần này không phải là “trảm tướng” mà là “trảm quyền thu phí”. Dư luận lại một nữa dậy sóng ngợi khen sự quyết liệt, mạnh tay của vị Bộ trưởng đang làm được nhiều việc. Từ trảm tướng đến trảm quyền là một bước tiến, dư luận càng mong hơn bộ trưởng dám trảm cả những thể chế, ràng buộc trong lý do tại sao Cục Quản lý đường bộ II đã ra văn bản nhắc nhở Tổng Công ty Sông Đà (chủ đầu tư) nhiều lần nhưng đơn vị này cố tình phớt lờ. Có như thế hàng loạt vấn đề của ngành giao thông mới không cần bộ trưởng trực tiếp vung kiếm trảm.

Khác với việc giao vốn ngân sách để thực hiện các dự án giao thông, quan hệ trong các dự án hợp tác công – tư (PPP thể hiện trong ngành giao thông là BOT và BT) là quan hệ hợp đồng, đôi bên cùng chia sẻ rủi ro và lợi ích. Quyền thu phí, thời gian thu phí, chất lượng đường khi thu phí,.. đã được quy định trong hợp đồng. Tuy nhiên, căn cứ hợp đồng để hành xử, tôn trọng hợp đồng chưa phải là nguyên tắc tiên quyết, duy nhất với các dự án PPP công trình giao thông ở nước ta. Nếu hợp đồng được quy định rõ, chế tài chi tiết thì chủ đầu tư càng có động lực duy tu sửa chữa đường để không chịu những chế tài bị phạt trong hợp đồng. Cơ quan quản lý lúc này càng có công cụ để tự mình hoặc đề xuất trảm quyền thu phí mà không cần ra văn bản nhắc nhở hay bộ trưởng trực tiếp ra tay.

Các nghiên cứu trên thế giới cho rằng 4 yếu tố sau, xếp theo thứ tự ưu tiên, là những yếu tố cơ bản nhằm thúc đẩy sự thành công cho dự án PPP: (1) lợi ích thu được của 2 phía nhà nước và tư nhân khi thực hiện dự án; (2) năng lực của nhà đầu tư; (3) môi trường chính sách và kinh tế vĩ mô; (4) kiểm soát và chia sẻ rủi ro. Các yếu tố này phải được đưa vào các điều khoản hợp đồng và lường hết các tình huống trong hợp đồng.

Nhiều chuyên gia kinh tế của Ngân hàng thế giới và Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright Việt Nam và đã đặt ra những quan ngại khi thực hiện dự án BOT, BT công trình giao thông ở Việt Nam. Thứ nhất, bản chất của dự án PPP là chia sẻ rủi ro giữa khu vực công và khu vực tư nhưng khi doanh nghiệp nhà nước tham gia dự án tính chất chia sẻ rủi ro này có còn không? Tổng công ty Sông Đà trong trường hợp này là một minh chứng sống động và càng giải thích cho lý do vì sao Cục không “trảm” được mà cần đến Bộ trưởng trực tiếp “trảm”. Thứ hai là rủi ro trong bảo lãnh vốn vay, khi mà nhiều dự án tỷ lệ vốn vay lên đến 85% và hợp đồng không khống chế tiến độ đối ứng vốn nhà đầu tư ít phải chịu rủi ro trong phần vốn tự có của mình. Thứ ba là khuynh hướng tìm cách chuyển giao dự án trước thời hạn như kiểu dự án cầu Phú Mỹ. Nhà đầu tư lúc này trích dẫn từng dòng, từng chữ của hợp đồng để làm căn cứ cho lý do chuyển giao dự án của họ.

ĐXNgọc

Read Full Post »

Older Posts »