Feeds:
Bài viết
Bình luận

Không biết tự bao giờ, khi nghe hai từ nhạc Trịnh”, trong tôi lại trào dâng từng câu hát, từng lời tự sự rất sâu sắc, nhân văn của ông. Từng ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn là nơi chan chứa những niềm vui, nỗi buồn và cả những đam mê, khát khao về cuộc đời, về kiếp người, về quê hương!

Nhạc Trịnh có đa tầng cảm thụ, ta có thể nghe một cách sang trọng ở Nhà hát lớn Hà Nội hay lãng đãng nơi phòng trà Tiếng tơ đồng Sài Gòn. Có thể phiêu diêu đất Nhật, và cũng có thể len lỏi vào giấc mơ đêm của cô gái làm nail mệt mỏi ở quận Cam, Hoa Kỳ.

Nhạc Trịnh đó là những lời tự sự về cuộc đời, về cuộc tình, về kiếp người nhưng đa phần là những lời động viên cho cuộc sống có ý nghĩa:

“Đừng tuyệt vọng em ơi đừng tuyệt vọng, em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh…”

“Sống trên đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi…”

moi-ngay-duoc-nhin-thay-cuoc-doi-hinh-anh-1_YKZA[1]

Nguồn: Internet

Tôi thường cảm nhận Trịnh theo một góc khác, bình dân, chân chất. Đó là những hôm nghêu ngao đàn hát với những người bạn sinh viên trên cội rơm yên bình ở làng Láng Hà Nội. Đó cũng là chén rượu cay một đời tôi uống hoài cùng ông bạn già trên đồi Vọng Cảnh trong chiều tím Huế. Đó còn là góc phố Sài Gòn với bia lạnh lắc-xê và những trầm lắng khi vang lên câu hát “trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi’’. Thành phố đã ngủ say, bạn bè ngồi đó, trong cơn chếnh choáng lại thấy niềm tin yêu, tìm thấy nghị lực sống qua từng câu hát của Trịnh.

Những hôm đàn hát với bạn bè như thế, tôi thường đố chúng bạn rằng, đối với Trịnh từng ca từ, từng dòng nhạc đều là những nỗi đau, nhưng nỗi đau nào là lớn lao nhất trong đời Trịnh. Bạn bè tôi suy luận đủ kiểu, còn tôi, tôi tếu táo cho rằng đó là câu hát: “Trên giọt máu cuồng điên, con chim đứng lặng câm”. 

Để rồi sau cuộc vui  tôi thường tự kiếm tìm và suy ngẫm. Tại sao từng câu hát, từng lời ca của Trịnh Công Sơn lại có thể chạm đến trái tim người ta sâu sắc đến vậy, hầu như ông trải mình qua những nốt nhạc khi viết về quê hương, về hòa bình, về tình yêu, về cuộc sống và nó thường được cảm thụ với ý nghĩa sẻ chia thắm thiết, nhân hậu.

Ít khi thấy Trịnh than thở về cuộc đời mình. Từ những lời sục sôi những ngày xuống đường ở Huế hay những bài ca da vàng: hát trên những xác người. Dù là cuộc tình đã qua vẫn không níu kéo, không ta thán “Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa… ”.

Một người như Trịnh, trải bao thác ghềnh, qua bao kiếp người, mà lời ca, mà tiếng hát vẫn là những lời yêu quá cuộc đời này.
Một con người như thế thật đáng trân trọng.
Một nén hương trầm cho ngày giỗ của Trịnh Công Sơn.

ĐXNgọc

Advertisements

Chuyện mãi bây giờ mới kể…

Một chiều mát trời nhậu món dương nhục thang, Đuôi Lươn thi sĩ nói Huyền Không tự liên hệ cuối tuần này lên gặp lấy yêu cầu làm website, rủ cả bọn đi cùng. Bèn chat rủ thêm Ding lão quái, bảo lâu nay rượu thịt ngập mồm rồi, cũng nên tìm chốn thiền môn ăn bữa cơm chay cho tâm hồn nó thanh sạch bớt, đã hẹn hò đâu đấy, sáng thứ Bảy cu cậu lễ phép vòng tay xin vợ đi chơi, vợ hắn chả hơi đâu mất công đi trộn lẫn gạo với thóc, chỉ tống cho thằng giặc con, giao hẹn cứ tắm rửa dỗ ăn xong xuôi tươm tất đâu đấy rồi ông muốn đi đâu tùy, nhưng vậy cũng đồng nghĩa với toi nguyên cả buổi sáng, còn đi với đứng thế quái nào được nữa nên đành luyến tiếc ngậm ngùi nói lời cáo lỗi.

Đó là một sáng cuối tuần năm 2011, sắc trời âm u như sắp đổ mưa phùn, chẳng nhớ cụ thể tháng nào nhưng hình như vừa chớm Đông, bởi xem lại mấy bức hình anh em đều mặc áo khoác.

Café một lát, lão đại Dzũng Fan cưỡi con Chém Gió (Air Blade) đỏ chót mới tậu nghênh mặt đón gió vi vu phi tới, không quên kẹp theo vò Biên Hồ hảo tửu còn hơn lưng nửa. Họ Chou coi bộ sùng Phật pháp lại còn khá “duy tâm”, thấy mang hảo tửu đã tỏ vẻ không ưng cái bụng, lại gặp con rắn chết nghênh ngang nằm vắt ngang đường đi, lo lắng bảo điềm không hay, nhăn nhó mấy bác mang rượu đi làm “ô nhiễm” cửa Phật, nói vô duyên thằng này không đạt “Phật tử nhân dân” thì cũng phải “Phật tử ưu tú” chứ chả đùa, hehe.

Đường lên Huyền Không Sơn Thượng khá xấu, đồi núi mới san ủi lồi lõm chỗ dốc chỗ trũng, bụi đỏ mịt mù, tới con đường rẽ vào chùa, họ Chou ngoái đầu dặn dò hai tên chạy sau nên cẩn thận vì đoạn này gồ ghề, còn biểu diễn lạng chỗ này né chỗ kia, chưa kịp dứt lời đã sỉa bánh lăn kềnh mẹ nó cả người lẫn xe, cả hai thằng bị xe đè nằm yên một đống không cựa quậy chi được, chỉ dịch thêm chút nữa thôi là được mẻ tắm suối, hai vị kia phải giúp dựng xe lên mới lóp ngóp bò dậy, đất sạch phủi phủi vài cái xong, chứ vào chùa bẩn thỉu nhếch nhác cũng khó coi.

Gặp Giới Đức thượng tọa trụ trì, nói chuyện một chập phương trượng đại sư phát hiện ra Đuôi Lươn là con của cố nhân quen từ trước 1975, cả mừng vỗ bốp phát rõ kêu lên đầu thằng cu, một luồng nhiệt lực rần rần lan từ đại huyệt Bách Hội xuống tới Hội Âm rồi trào ngược trở lên, Đuôi Lươn ta đột nhiên mặt đần thối nọc thè ra dài cả thước ná thở im lìm dăm phút mới rùng mình hả mồm hớp một hơi chân khí tỉnh người trở lại.

Xong việc đi quanh quất vãng cảnh chùa, khuôn viên rộng rãi thoáng đãng, bằng sức người cải tạo cả một vùng sơn dã, tuy là cảnh nhân tạo nhưng khá đẹp, chỗ nào cũng có treo thư pháp quốc ngữ, tao nhã và có ý thơ. Quay về, một chú điệu lễ phép tới mời dùng cơm trưa, vào thấy mấy dãy bàn khách ngồi đầy, thì ra ngẫu nhiên gặp hôm cúng kiếng chi đó. Chỉ bốn huynh đệ ngồi nguyên một cái bàn dài, đồ ăn bày la liệt, nhìn qua thấy là lạ, quái, răng mà gà giống gà cá cũng giống cá ghê ri trời?! Đuôi Lươn mượn một cái ly trà nhỏ, nghiêng vò rót rượu mời nhau, khai đũa thử một miếng, ui chà, là cá thật gà thật, thế mà cứ ngỡ đồ chay giả mặn, thì ra chùa này theo hệ Phật giáo Nguyên thủy (trước gọi là Tiểu thừa), ăn mặn, tha hồ đánh chén no nê. Xong còn ra đồi thông ngồi chơi ngắm cảnh cả tiếng nữa mới chịu về. Lúc trả cái ly không quên cọ rửa kỹ tới muốn tróc cả men, hehe.

HuyenKhong2

HuyenKhong1

Có phải bọn này láo toét dám to gan khi mạn đức Phật hay sao mà đường về phát sinh lắm quái sự, hai thằng đi một đoạn bỗng nghe lật sật chao qua đảo lại, lốp sau xẹp lép, tìm mấy quán sửa xe đều nghỉ cả, thằng dắt thằng đẩy lên dốc Thiên Mụ hộc xì dầu, gặp thằng đệ Đuôi Lươn chạy trước xa mà điện thoại hắn lại hết pin nên gọi cầu viện không được, ì ạch lê lết chừng hai cây số mới tìm được chỗ sửa. Tới lượt Dzũng Fan đi sau chợt có đứa nhóc vụt ngang liền vội vàng phanh gấp, xe quay một vòng 180 độ hơi bị đẹp rồi húc đánh rầm vào trụ cổng nhà người ta, người ngợm may không bị gì nhưng hỡi ôi cái xe mới cáu hôm nay xách đi khoe đã bể tan tành gương chiếu hậu, vành tuy hơi quẹo nhưng may vẫn còn miễn cưỡng chạy được. Họ Chou luôn mồm than vãn bởi uống rượu ở chùa mới bị thế, thề từ nay xin chừa, nghe ngứa cả lỗ tai, chỉ mỗi thằng Đuôi Lươn không hề hấn gì, chắc nhờ được ông thầy đả thông kinh mạch lúc nãy chăng??

Đuôi Lươn ham chơi biếng làm, quả website Huyền Không bỏ lơ, sau dần cũng trôi đò luôn, nên mấy anh em không còn dịp nào ghé thăm lần nữa. Chiều nay gã họ Chou vào gửi thiệp hồng, ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã 4 năm, lần lữa mãi đến bây giờ mới kể lại chuyện ngày xưa.

HuyenKhong3

HuyenKhong4

Ban đầu, giám tửu quan Ding lão quái ĐXNgọc đưa ra sáng kiến tổ chức tại Viên Thông cổ tự, mồi chay và bia mua đem lên, nhưng phút chót kế hoạch thay đổi, địa điểm và thời gian vẫn là trưa thứ Bảy tại Chiều Quê tửu quán miệt châu Ê lăng Khải Định. Thiếu gã giám tửu buổi tiệc cũng kém vui. Riêng tên Hương Lúa tửu hữu tự biết kém tài sức yếu nên đã âm thầm tự rút khỏi hội hai năm nay rồi, nên mặc nhiên không gọi nhắc hắn nữa, tùy hỷ.

Lần này trúng ngày 7/3, giám tửu quan Ding lão quái bận ở nhà giữ hai thằng giặc con cho phu nhân hắn rảnh tay ăn chơi cả ngày, gọi đặt trước bà chủ quán mãi không được, thế là Ô Khâu xã trưởng PADũng và tân lễ quan NTMãn lọc cọc chạy lên sớm xí chỗ đẹp. Hôm trước lão xã trưởng coi bản đồ thấy tít trong kia có cái hồ lại có cả quán xá, nên hai huynh đệ dzọt vô coi thử tính sưu tầm thêm tụ điểm, đường vào xấu, ổ gà ổ vịt nham nhở, hồ trông cũng khá thơ mộng nhưng không thấy tửu quán nào, lại trở ra.

20150307_105523

20150307_105443

Lát sau tửu hữu ĐBThành mang lên hai vò nhỏ Miêu táo tửu và một vò lớn Ba Kích tửu, lão xã trưởng lận trong bị hai vò nhỏ Biên Hồ tửu và một bầu Ama Kông, thích bia uống bia muốn rượu có rượu, sau đó chàng thi sĩ Hồn Lỡ HNAPhương và thằng bạn tới, sau lát nữa là LPTiến tửu hữu, cuối cùng là đàn sĩ HTBửu hì hục khuân vào nào guitar, nào loa, nào micro và cả giá cắm mic, cứ như tổ chức live show. Còn ba tửu hữu mới đầu ừ à rồi nhưng cuối cùng báo bận hết. Tổng cộng 7 huynh đệ.

Đã dặn đi dặn lại mang giấy dó bút lông đi, nhưng cuối cùng lão xã trưởng vẫn quên, cây bút khắc đá cũng rớt mất luôn nút Power, lại loay hoay thế quái nào đánh rơi bầu Ama Kông làm mẻ miệng rượu chảy lênh láng. Tửu nhập thi xuất, lão xã trưởng ngẫu hứng mần bài thơ gì đó mà cứ “ngộ” với “năng” sặc mùi Phật pháp, huynh đệ toàn đệ tử “Trư Ngộ Năng” chỉ mê tửu sắc nên cóc hiểu gì ráo, rồi lão biểu diễn liền hai bài nhạc Trịnh, hành anh em vỗ tay chí chết, haha…

20150307_124347

Tình hình là quá vui, trước khi nâng cốc dành một phút tưởng nhớ đương nhiệm giám tửu quan, cả bọn rôm rả vì phen này tha hồ nốc thoải mái chứ không phải vêu mõm chờ cái thằng quan giám tửu keo kiệt kia rót cho mới được uống, chuyện trò hát hò mãi tới chiều mới giải tán, chòi bên cạnh có mấy chú nhóc dỏng tai nghe thích quá bưng ly qua giao lưu suốt.

20150307_131211Đồ nghề

20150307_132506Lắp đặt

20150307_132417Thử âm thanh

HaoTuuHảo tửu

GaDoiGà đồi

TomSongTôm sông nướng

20150307_131255Khai mạc tửu hội

20150307_133931Mở màn văn nghệ

TienLe(Nức nở) “Tiêu rồi còn chi đâu em ơi…

***

Hậu tửu hội…

Hai tửu hữu LPTiến và NTMãn rồ ga chạy theo lão xã trưởng muốn hụt hơi, lão này rượu vào phi xe nhanh hơn ngựa, hình như muốn mở tour du lịch khám phá nên đường nhựa không đi cứ nhè đường rừng mà lủi vào, rốt cuộc cả ba lạc vào vùng nào đó thấy san ủi tùm lum bụi đỏ mịt mù, tìm quanh quất một hồi không biết đi lối nào đành phóng lên đỉnh đồi thông, trải áo mưa ngồi rót Ba Kích tửu ra bát lớn (mà lão Dzũng đã tiện tay cầm về) nốc một chập, mãi thấy có người đi ngang bèn hỏi thăm, thì ra là sân golf Thủy Dương, đã ngà ngà mà nó chỉ đường ra ngoẹo ngã này rẽ ngã kia bố ai nhớ, nhớ thằng đệ VTSơn thổ địa bản xứ bèn nhờ nó ra dẫn đường, lại kéo về nhà nó làm thêm chặp nữa.

SanGonTDHồ nước ở sân golf Thủy Dương (camera ĐT bị lỗi mất tiêu cự – PADũng)

Lão xã trưởng say chuồn về trước, về ngang cầu vượt lại nhớ thằng đệ NPMinh, liền ghé vô nhà, lên thiền phòng là chỗ tiếp quý khách (lẫn quái khách như cái lũ Ô Khâu này) ngồi khoanh chân bồ đoàn nốc bia luận kiếm, thằng này huyền đai tứ đẳng karate còn hai thằng chỉ giỏi võ học qua… truyện kiếm hiệp, bên thực tế bên tiểu thuyết nói chuyện vênh nhau bỏ mẹ, hehe.

Lê la mãi hơn 12h khuya mới về tới nhà, quái, bình thường rẹt rẹt mà sao tối nay tối nay loay hoay cả mươi mười lăm phút không sao mở khóa được, đành đánh thức cô út xuống mở cửa. Như mọi lần tửu hội thành công rực rỡ, nhưng công lực tích lũy bao lâu chỉ qua một buổi tửu hội là thất tán sạch sẽ, nằm tới gần chính Ngọ mới dậy nổi, thấy cu Thành nhắn, đã khen thầm thằng này công lực cao cường dậy sớm dữ a, thì ra “Hôm qua tau có góp tiền không rứa?”, tiên sư cái thằng này hỏi gì khó thế, reply “Tau chỉ nhớ tau có góp, vì thấy rỗng túi”, hehe, đoạn buông điện thoại ngủ tiếp.

20150307_093836Thị phạm

20150307_095349

20150307_094102Cũng học đòi múa may

20150307_095148Nghỉ tay giải nhiệt

20150307_095312Ngất ngưởng

WP_20150314_001

Xã viên NTMãn

Hỡi các thành viên Ô khâu thi xã!
Tửu hữu nào họa bài Đăng Bạch Mã sơn hay nhất thì sẽ có phần thưởng là một vò Biên Hồ hảo tửu có thủ bút bài thơ của xã trưởng.

chay

ĐĂNG BẠCH MÃ SƠN
Bất thác kỳ quan Bạch Mã san
Kỷ tằng lập bích tái thiên quan
Mãn khê điếu bích thâm lâm mật
Toản thạch phi lưu bộc bố hàn
Viễn vọng hải vân lam khí phát
Đình chiêm đài thực phế lâu tàn
Hoại kiều bất khả hành xa khí
Thủ túc đồng huy kiệt lực phan
LÊN NÚI BẠCH MÃ
Chẳng hổ kỳ quan Bạch Mã ơi
Mấy từng vách đứng dựng lưng trời
Chen khe bám vách rừng xanh phủ
Khoét đá tuôn dòng thác bạc rơi
Xa ngắm biển mờ mây khói tỏa
Ngẩng trông lầu đổ vách rêu rời
Hư đường thôi chẳng cầu xe cộ
Bốn cẳng leo lên… mệt nhớ đời

(Lần thứ nhất, tháng 5/1995, lúc chưa làm xong đường ô tô)
PADũng

Trong cuộc nhậu đêm qua (5/11), vò hảo tửu đã chính thức thuộc về tửu hữu Tiến “tùng” với bài họa sau:

Từng bước dạo lần bậc thang mây
Sương mù bảng lảng bóng hàng cây
Con đường khúc khuỷu sương in lá
Bậc đá chông chênh lối lấp mây
Thác bạc rì rầm dòng nước đổ
Ngũ Hồ man mác đỗ quyên vây
Thi nhân mấy kẻ hồn mơ mộng
“Nhân giả nhạo sơn”(*) ấy núi này

(*) “Trí giả nhạo thủy, nhân giả nhạo sơn”: Kẻ trí vui chơi nơi sông nước, kẻ nhân vui chơi chốn núi non (sách Luận ngữ). 

KhoaiMon

Còn đây là vài vần vui vẻ trong buổi hội ngộ huynh đệ Ô Khâu trưa hôm đó tại Chiều Quê tửu quán vùng Châu Ê:

Nắng mùa đông lọt tàu lá chuối
Chút chân tình gửi lá khoai môn
Lâu rồi mới ghé Kiều thôn
Dáng o con gái vẫn lồng lộng xuân

Xã trưởngQuý “tọp”

shit penis

Căn cứ hợp đồng và tôn trọng hợp đồng phải là cơ sở của mọi quan hệ kinh tế !

Giữa tuần vừa rồi, Bộ trưởng Bộ GTVT lại một lần nữa “trảm” giữa trận tiền; nhưng lần này không phải là “trảm tướng” mà là “trảm quyền thu phí”. Dư luận lại một nữa dậy sóng ngợi khen sự quyết liệt, mạnh tay của vị Bộ trưởng đang làm được nhiều việc. Từ trảm tướng đến trảm quyền là một bước tiến, dư luận càng mong hơn bộ trưởng dám trảm cả những thể chế, ràng buộc trong lý do tại sao Cục Quản lý đường bộ II đã ra văn bản nhắc nhở Tổng Công ty Sông Đà (chủ đầu tư) nhiều lần nhưng đơn vị này cố tình phớt lờ. Có như thế hàng loạt vấn đề của ngành giao thông mới không cần bộ trưởng trực tiếp vung kiếm trảm.

Khác với việc giao vốn ngân sách để thực hiện các dự án giao thông, quan hệ trong các dự án hợp tác công – tư (PPP thể hiện trong ngành giao thông là BOT và BT) là quan hệ hợp đồng, đôi bên cùng chia sẻ rủi ro và lợi ích. Quyền thu phí, thời gian thu phí, chất lượng đường khi thu phí,.. đã được quy định trong hợp đồng. Tuy nhiên, căn cứ hợp đồng để hành xử, tôn trọng hợp đồng chưa phải là nguyên tắc tiên quyết, duy nhất với các dự án PPP công trình giao thông ở nước ta. Nếu hợp đồng được quy định rõ, chế tài chi tiết thì chủ đầu tư càng có động lực duy tu sửa chữa đường để không chịu những chế tài bị phạt trong hợp đồng. Cơ quan quản lý lúc này càng có công cụ để tự mình hoặc đề xuất trảm quyền thu phí mà không cần ra văn bản nhắc nhở hay bộ trưởng trực tiếp ra tay.

Các nghiên cứu trên thế giới cho rằng 4 yếu tố sau, xếp theo thứ tự ưu tiên, là những yếu tố cơ bản nhằm thúc đẩy sự thành công cho dự án PPP: (1) lợi ích thu được của 2 phía nhà nước và tư nhân khi thực hiện dự án; (2) năng lực của nhà đầu tư; (3) môi trường chính sách và kinh tế vĩ mô; (4) kiểm soát và chia sẻ rủi ro. Các yếu tố này phải được đưa vào các điều khoản hợp đồng và lường hết các tình huống trong hợp đồng.

Nhiều chuyên gia kinh tế của Ngân hàng thế giới và Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright Việt Nam và đã đặt ra những quan ngại khi thực hiện dự án BOT, BT công trình giao thông ở Việt Nam. Thứ nhất, bản chất của dự án PPP là chia sẻ rủi ro giữa khu vực công và khu vực tư nhưng khi doanh nghiệp nhà nước tham gia dự án tính chất chia sẻ rủi ro này có còn không? Tổng công ty Sông Đà trong trường hợp này là một minh chứng sống động và càng giải thích cho lý do vì sao Cục không “trảm” được mà cần đến Bộ trưởng trực tiếp “trảm”. Thứ hai là rủi ro trong bảo lãnh vốn vay, khi mà nhiều dự án tỷ lệ vốn vay lên đến 85% và hợp đồng không khống chế tiến độ đối ứng vốn nhà đầu tư ít phải chịu rủi ro trong phần vốn tự có của mình. Thứ ba là khuynh hướng tìm cách chuyển giao dự án trước thời hạn như kiểu dự án cầu Phú Mỹ. Nhà đầu tư lúc này trích dẫn từng dòng, từng chữ của hợp đồng để làm căn cứ cho lý do chuyển giao dự án của họ.

ĐXNgọc

Ghé chơi Phú Mậu

Phú Mậu đồng xanh nổi bãi gò
Mộ cồn ao trũng ngó lô xô
Mênh mang gió thổi con diều giấy
Chếch mác sông trôi một cánh đò
Đường vắng tung tăng vài trẻ nít
Xóm đơn lúp xúp mấy nhà cô
Đồng liêu tụ họp đoàn ba bảy
Rượu tứ trà tam mãi một trò.

20/06/2014

Soát lại thì đúng niêm luật Đường thi, cũng hơi bất ngờ, vì tại hạ vốn chủ trương làm thơ không gò bó niêm luật, hehe.
Phú Mậu tiếp liền với Nam Phổ Tây là làng quê tại hạ, địa hình cũng giống nhau, đường về Phú Mậu phải đi ngang Nam Phổ, nên coi như đã có vài vần về quê hương luôn, mà đổi Phú Mậu thành Nam Phổ cũng vẫn hợp niêm.

PADũng

茶 江 一 帶 幾 洲 沙
天 筆 批 雲 印 振 河
舊 跡 曾 聞 人 物 地
今 天 幸 對 起 辭 歌
居 楨 士 娓 詩 曾 考
叔 抗 辭 章 思 又 查
可 惜 里 山 終 未 到
心 求 海 島 定 洋 波

Quá Quảng Ngãi cảm tác
Trà giang nhất đới kỷ châu sa
Thiên bút phê vân ấn chấn hà
Cựu tích tằng văn nhân vật địa
Kim thiên hạnh đối khởi từ ca
Cư Trinh Sãi Vãi thi tằng khảo
Thúc Kháng từ chương tứ hựu tra
Khả tích Lý Sơn chung vị đáo
Tâm cầu hải đảo định dương ba.

Ga Quảng Ngãi 9g 14/06/2014

Nhân dịp vào Quảng Ngãi triển khai phần mềm quản lý thông tin điều tra khảo sát trẻ em.

QuangNgai